Quay lại danh sáchChân dung · Hà Nội
Trước khi cơ thể lại đi qua một mùa khác
Mẹ ba con · Hà Nội
❝ Một lần giữ lại mình ❞
Câu chuyện
Có những người mẹ bước vào một thai kỳ mới không còn bằng sự bỡ ngỡ của lần đầu.
Họ đã biết một em bé đến sẽ mang theo những gì.
Một nhịp sống khác.
Một giấc ngủ khác.
Một cơ thể khác.
Và rất nhiều ngày mình không còn là người đầu tiên được nghĩ tới.
Người phụ nữ ấy đã có hai con lớn.
Trong bụng chị, một em bé nữa mới hơn một tháng. Còn rất nhỏ. Nhỏ đến mức mọi thứ vẫn như cũ, nhưng cũng đã bắt đầu không còn như cũ.

Chị biết điều đó.
Không phải bằng sách vở. Không phải bằng những lời người ta hay nói cho phụ nữ sắp làm mẹ. LaLy biết bằng chính cơ thể mình.
“Phụ nữ sinh con xong thay đổi rất nhiều.”
Câu ấy với người khác có thể là một nhận xét. Với LaLy, nó là kinh nghiệm đã đi qua da thịt.
Sau mỗi lần sinh, chị không hồi lại nhanh. Không phải vài tháng. Không phải một năm.
Có khi phải năm, sáu năm.
Năm, sáu năm là dài.
Dài đủ để một đứa trẻ từ biết lẫy đến biết chạy. Từ gọi mẹ bằng tiếng đầu tiên đến biết đòi tự làm nhiều việc. Dài đủ để trong nhà thay mấy mùa quần áo, mấy lần đổi lịch sinh hoạt, mấy lần người mẹ tự nhủ: chắc rồi mình sẽ ổn hơn.

Nhưng cơ thể mẹ không nghe theo lịch của ai.
Nó hồi lại theo cách của nó. Chậm. Không báo trước. Không hứa hẹn. Có hôm tưởng đã quen với mình rồi, lại thấy mình khác. Có hôm tưởng đã hồi lại rồi, lại nhận ra vẫn còn một phần nào đó đang mỏi.
Người mẹ ấy đã đi qua chuyện đó hơn một lần.
Bây giờ, khi hai con đã lớn hơn, khi LaLy vừa kịp thấy mình trở lại gần với chính mình hơn một chút, lại có một em bé khác bắt đầu lớn lên trong chị.
Niềm vui có. Sự chuẩn bị có. Nhưng bên dưới đó còn có một điều rất thật: chị biết mình sắp bước vào một vòng thay đổi nữa.

Có những người phụ nữ không sợ làm mẹ.
Họ chỉ hiểu cái giá rất cụ thể của việc làm mẹ.
Là cơ thể đổi khác. Là giấc ngủ vỡ ra. Là dáng đứng, là làn da, là sức lực, là cảm giác trong gương mỗi sáng. Là những năm tháng người khác nhìn thấy em bé lớn lên, còn người mẹ âm thầm chờ mình hồi lại.
LaLy muốn giữ lại quãng này.
Quãng trước khi cơ thể lại đi qua một mùa khác.
Quãng hai con đã lớn, em bé mới còn rất bé.
Quãng chị vẫn còn nhận ra mình như một người phụ nữ, không chỉ như một người mẹ đang chuẩn bị bắt đầu lại.

Không cần gọi đó là tiếc.
Có thể chỉ là biết.
Biết rằng sau này, khi em bé ra đời, mọi thứ sẽ lại xoay quanh một tiếng khóc nhỏ, một bàn tay nhỏ, một thân nhiệt nhỏ áp vào mẹ. Biết rằng chị sẽ thương con. Sẽ chăm con. Sẽ lại đi qua những tháng ngày rất dài của một người mẹ.
Nhưng hôm nay, cô gái ấy vẫn muốn dành một khoảng cho mình.
Cho người đàn bà đã sinh hai con, đã mất năm, sáu năm để hồi lại, và vẫn đang đứng trước một lần đổi thay nữa.
Một khoảng rất nhỏ thôi.
Như trước khi trời chuyển mùa, người ta đứng lại một chút để nhớ nắng hôm nay.
*— Câu chuyện chị LaLy, Hà Nội.*
Cuối bài
Và những khung hình khác








Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:













