Có những người phụ nữ không nói nhiều về điều mình muốn.
Không phải vì họ không muốn gì.
Mà vì đã đi qua đủ để hiểu: có những điều nói ra cũng chưa chắc nhẹ hơn.
Phi Hiền có một lần cũ, đã xa. Lần ấy thế nào, người phụ nữ ấy không nhớ rõ. Chỉ biết lần này khác.
Khác thế nào, cô ấy cũng không gọi tên được.
Hỏi sâu hơn, chị cười nhẹ, lảng đi.
“Lâu lắm rồi, chị không nhớ.”
Rồi điện thoại sáng.
Một cuộc gọi chen vào.
Rồi một cuộc khác.
Câu chuyện bị ngắt thành nhiều mảnh. Mỗi lần quay lại, người đàn bà ấy vẫn giữ giọng bình thường. Không vội. Không than. Cũng không giải thích thêm.
Có lẽ người từng trải là vậy. Họ không mở hết cánh cửa trong mình chỉ vì ai đó hỏi đúng câu.
Một người bạn từng nói Phi Hiền giống một thân cây: thẳng quá, khó mềm.
Câu trêu thôi.
Nhưng có những câu trêu ở lại lâu hơn người nói nghĩ.
Chị muốn biết mình có thật như thế không.
Có thật mình chỉ có một vẻ giữ nếp.
Có thật nụ cười của mình lúc nào cũng cần đứng ngay hàng.
Nhưng thân cây không thẳng vì nó không biết mềm.
Nó thẳng vì đã đứng qua nhiều ngày gió.
Nó biết lúc nào cần nghiêng, lúc nào phải giữ.
Điện thoại im được một lúc.
Ngón tay chị vẫn đặt trên máy, như đã quen sẵn sàng cho những việc khác gọi đến.
Trong khoảng im ngắn ấy, người phụ nữ từng trải không cần chứng minh mình mềm.
Cũng không cần phủ nhận vẻ giữ nếp đã nuôi mình qua nhiều mùa.
Chị chỉ ngồi đó.