Người con gái ấy không muốn những lần về Việt Nam chỉ là trở về rồi lại đi.
Giữa những ngày ở quê nhà, cô vẫn muốn dành lại một khoảng cho mình. Một khoảng không cần giải thích nhiều. Chỉ để nhớ rằng mình còn đang ở trong những năm tháng có thể đi, có thể thử, có thể đặt mình vào một trải nghiệm mới mà không phải hẹn mãi đến sau này.
Có những người chờ đến lúc mọi thứ ổn hơn mới bắt đầu sống cho mình.
Chờ công việc thưa lại.
Chờ lòng nhẹ hơn.
Chờ một dịp nào đó thật đúng.
Nhưng thời gian vốn không hay báo trước. Nó chỉ lặng lẽ đổi mùa, làm những điều hôm nay còn gần bỗng thành xa.
Người phụ nữ ấy hiểu điều đó theo cách rất riêng.
Đã hai lần, cô cất lại một mùa trở về. Hai lần không phải để níu một dáng vẻ cũ, cũng không phải để chứng minh mình còn trẻ. Chỉ là cô muốn những năm tháng này có một chỗ đứng trong ký ức.
Muốn sau này khi ngoái lại, mình không chỉ nhớ những ngày trở lại rồi rời đi.
Cô còn nhớ: đã có lúc mình biết dành một khoảng cho chính mình.
Với Quỳnh Anh, “khi còn có thể” không phải là một câu buồn. Nó giống một lời nhắc dịu.
Còn có thể thì còn nên đi qua những điều mình muốn.
Còn có thể thì còn nên trở về.
Còn có thể thì còn nên giữ một dấu nhỏ cho tuổi trẻ, trước khi những năm sau gọi mình bằng nhiều tên khác.
Việt Nam vì thế không chỉ là nơi cô quay lại.
Nó là nơi một phần trong cô được đánh thức: phần còn muốn thử, còn muốn sống chậm hơn một chút, còn muốn nhận ra mình vẫn có quyền chọn một trải nghiệm chỉ vì lòng mình muốn vậy.
Có thể lần sau cô sẽ lại về.
Có thể mọi thứ sẽ khác đi một chút.
Nhưng trong những mùa đã qua, đã có hai lần người phụ nữ ấy không để tuổi trẻ của mình trôi qua quá nhẹ.