Quay lại danh sáchChân dung · TP Hồ Chí Minh
một nụ cười, một niềm vui, một hạnh phúc mới
Huỳnh Giao · Sài Gòn
❝ sau những ngày chăm con ❞
Câu chuyện
Có những mùa, đời sống đổi nhịp rất nhanh.
Trong nhà có thêm một hơi thở nhỏ. Ngày ngắn lại. Đêm cũng ngắn lại. Những việc cần làm đứng xếp hàng từ sáng, chưa kịp gọi tên đã tới lượt.
Người phụ nữ ấy vừa đi qua hơn một tháng đầu tiên của một mùa như thế.
Một mùa rất mới.
Cô không nói nhiều về nó. Cũng không cần kể thành điều lớn lao. Chỉ là bàn tay quen với nhiều việc hơn. Mùi xà phòng còn vương ở kẽ tay. Mép cốc nước ấm áp vào lòng bàn tay trong một buổi sáng chưa kịp yên.

Có những người đàn bà bước vào một vai trò mới rồi dần được gọi bằng vai trò ấy nhiều hơn tên mình.
Người ta hỏi những điều cần hỏi. Hỏi chuyện ăn. Hỏi chuyện ngủ. Hỏi đã quen chưa. Hỏi mọi thứ đang ổn không.
Ít ai hỏi: còn cô, cô muốn gì?
Có lẽ người phụ nữ ấy cũng không cần câu hỏi đó vang lên thật to. Cô tự giữ câu trả lời ở bên trong. Giữ bằng một nụ cười. Giữ bằng cách ngồi thẳng lại. Giữ bằng ánh mắt vẫn còn hướng về phía trước, như thể ngày mai chưa đóng cửa với mình.

Cô muốn sống tiếp phần đời của mình.
Không phải sống tiếp bằng cách rời bỏ những điều đang cần mình chăm. Cũng không phải bằng cách gồng lên để chứng minh mình ổn.
Chỉ là trong tất cả những âm thanh mới của căn nhà, cô vẫn muốn nghe được tiếng mình.
Tiếng của phần con gái trong cô — phần từng thích những buổi sáng có gió, từng muốn đi nhiều nơi, từng tin rằng đời còn rộng. Phần ấy không biến mất. Nó chỉ đứng lặng hơn một chút, đợi cô quay lại gọi.
Một buổi sáng nào đó, cô đứng trước gương lâu hơn mọi ngày.
Không để kiểm tra điều gì.
Chỉ để nhìn.
Gương hôm ấy bớt lạnh. Nó không đòi cô phải trở thành ai khác. Nó chỉ giữ lại một người phụ nữ đang học cách đi qua một mùa rất mới mà không đánh rơi phần mình đã có từ trước.

Có những nghị lực không ồn.
Nó không nằm ở việc nói mình mạnh mẽ. Nó nằm ở việc vẫn cười sau những đêm ngắn. Vẫn muốn đẹp theo cách riêng. Vẫn muốn làm thêm một điều mình thích. Vẫn muốn có một ngày nào đó bước ra ngoài, không chỉ để lo cho ai, mà để gặp lại khoảng trời của mình.
Cô ấy yêu đời theo cách không cần phô ra.
Yêu trong một hơi thở sâu bên cửa sổ. Yêu trong bàn tay đặt xuống mặt bàn, chậm hơn mọi lần. Yêu trong cái nhìn như còn hẹn với một nơi nào đó xa hơn hôm nay.
Rồi căn nhà sẽ vẫn có nhiều việc.
Những ngày tới vẫn có thể chật.
Vai trò mới vẫn ở đó, rất gần.
Nhưng bên trong người đàn bà ấy, có một cánh cửa khác cũng đang mở. Cánh cửa không dẫn ra khỏi những điều cô thương. Nó chỉ dẫn cô trở lại với phần mình chưa từng hết muốn.
Muốn sống.
Muốn đi.
Muốn lớn thêm, dịu hơn, sâu hơn.
Và trong một mùa đời vừa bắt đầu, cô vẫn có quyền giữ lại cho mình một khoảng trời riêng.

Cuối bài
Và những khung hình khác







Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



