Quay lại danh sáchmột người phụ nữ công sở ·
Một ngày nghỉ, một lần ngồi lại
❝ Ô lịch trống trên bàn ❞
Câu chuyện
Người phụ nữ ấy làm công việc lên kế hoạch kinh doanh. Một ngày của cô ấy thường bắt đầu bằng con số, bằng dự báo, bằng những việc cần xếp trước khi người khác kịp hỏi đến. Ở nơi làm việc, chị là người giữ nhịp cho một bộ phận: việc nào cần tính xa, việc nào cần chốt gần, việc nào không được để trôi khỏi bảng kế hoạch.
Những người quen làm việc như thế thường có một kiểu mệt rất kín. Không ồn ào, không kể ra thành câu. Điện thoại đặt xuống rồi trong đầu vẫn còn bảng số chạy tiếp. Cả ngày đã quyết thay cho nhiều phần việc, đến tối về, có khi việc khó nhất lại là quyết xem mình muốn gì.

Mùa hè năm ấy, cô ấy có một ô lịch trống. Một ngày nghỉ đúng nghĩa. Không họp, không đẩy việc sang cuối giờ, không tranh thủ trả lời thêm vài dòng. Một đồng nghiệp thân cũng có cùng khoảng rảnh hiếm hoi ấy. Hai người phụ nữ vốn quen đi qua ngày làm bằng lịch và việc bỗng rủ nhau dùng ngày đó cho một điều khác thường.
Khác thường, với người con gái ấy, không phải là làm chuyện lớn. Chỉ là bước ra khỏi cái vai quen. Chỉ là để một ngày của mình không chỉ được đo bằng hiệu suất. Cô ấy thích một chút hơi phố cũ, hơi điện đèn, một chút cá tính vừa đủ để người bên trong không bị che đi. Nàng không muốn mình thành ai khác. Nàng chỉ muốn gương bớt nghiêm, muốn phần sáng trong ngày hiện lên rõ hơn phần tối vẫn thường mang về sau giờ làm.

Trước đây, ở nơi làm việc, cô ấy đã nhiều lần có mặt trong những dịp chung, đúng vai của mình, đúng vị trí của mình. Lần này, người phụ nữ ấy không đứng trong một khung chung nào cả. Ô lịch trống thuộc về cô. Cách ngồi xuống cũng thuộc về cô. Cách cười không cần giữ mặt với cấp dưới, không cần giữ chừng mực của một người đang cầm kế hoạch trong tay, cũng thuộc về cô.

Có những người đàn bà đi qua nhiều ngày nghỉ mà vẫn không thật sự nghỉ. Ngày nghỉ dùng để giặt đồ, mua thiếu thứ này, gọi lại cho người kia, dọn một góc nhà đã hẹn mãi. Bởi vậy, một ngày được dùng cho mình nghe qua tưởng nhỏ, nhưng với cô ấy lại giống một câu trả lời đặt trên bàn: hôm nay mình không khất nữa.
Người con gái ấy từng có một lần tự dành cho mình một khoảng như vậy trước đây. Nhưng lần này khác. Cô đi cùng một người bạn trong công việc, mang theo sự cởi mở hiền lành của mình, và để chức danh nằm lại ngoài cửa. Ai ngồi với cô cũng dễ nhận ra điều đó: người phụ nữ ấy có thể làm việc bằng đầu rất tỉnh, nhưng khi không cần điều hành gì nữa, chị trở về bằng một nụ cười nhỏ, bằng cách nghe người khác nói đến hết câu, bằng vẻ sẵn lòng cho một ngày đi lệch khỏi guồng quen.

Đến cuối ngày, cô nhẩm trong lòng rằng ô lịch trống ấy không bị phí. Không phải vì ngày đó có gì ầm ĩ. Chính vì nó không ầm ĩ. Nó chỉ đủ để một người vốn quen tính cho rất nhiều việc được ngồi lại với mình, thấy mái tóc, gương mặt, dáng đứng của đời thường bỗng thôi làm khó nhau.
Rồi ngày hôm sau, lịch lại đầy. Những bảng kế hoạch lại mở ra. Nhưng trong trí nhớ của cô ấy đã có một ô nhỏ khác màu: một ngày nghỉ được dùng đúng cho người đã xin nó, và lần này, người đàn bà ấy không trả lại cho công việc.
Đội ngũ
Ekip thực hiện
Nguyễn Lê Anh Duy
Lê Ngọc Thư
Nguyễn Đỗ Tuấn Thành
NGUYỄN NGỌC DIỆP
Lý Tuấn Đạt
Lương Mỹ Huệ
Nguyễn Quỳnh Anh
Thắng Văn Cao
Phạm Văn Đại
Ngọc Mai
Đang kiểm tra…
Cuối bài
Và những khung hình khác





















Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



