Quay lại danh sáchChân dung · Hà Nội
Khi con lớn, mẹ nhớ ra mình yêu hoa
Thanh Nhài · Hà Nội
❝ Người đàn bà bước qua những mùa hoa ❞
Câu chuyện
Có những người phụ nữ đi qua nhiều năm làm mẹ rồi mới bắt đầu nhận ra mình thích gì.
Không phải vì trước đó họ không có sở thích.
Chỉ là có một đoạn đời, mọi thứ khác đứng trước. Con còn nhỏ. Nhà còn việc. Cơ thể còn đang học cách hồi lại sau sinh. Đêm ngủ ngắn. Sáng dậy sớm. Tóc rụng. Người mệt. Những thứ rất riêng của mình bị đẩy xuống sau cùng, lâu đến mức có khi chính mình cũng không còn gọi tên được.

Thanh Nhài bước qua giữa bốn mươi với cảm giác rất thật ấy.
Sau hai lần sinh nở, chị biết cơ thể mình đã khác. Không phải khác trong một ngày. Nó khác từng chút. Mỗi năm thêm một lớp mỏi. Mỗi năm ngủ ít hơn một chút. Từ sau lần sinh thứ hai, giấc ngủ của chị càng mỏng. Có những đêm chắc chỉ vừa chợp mắt đã phải mở mắt. Có những sáng tỉnh dậy, người vẫn chưa kịp nghỉ.
Tóc cũng rụng nhiều.
Một người đàn bà có thể không nói ra, nhưng vẫn tiếc mái tóc cũ của mình. Tiếc không phải vì tóc là tất cả. Tiếc vì nó nhắc rằng cơ thể mình đã từng ở một thời khác. Dày hơn. Đầy hơn. Ít mệt hơn. Dễ hồi lại hơn.

Rồi con cái lớn dần.
Khi con lớn, người mẹ có thêm một khoảng trống rất nhỏ để nhìn lại mình. Không còn lúc nào cũng phải chạy theo từng bữa ăn, từng giấc ngủ, từng việc vụn. Khoảng trống ấy ban đầu có thể lạ. Như một căn phòng trong nhà lâu ngày không mở. Bước vào mới thấy, hóa ra bên trong vẫn còn có mình.
Thanh Nhài nhận ra chị yêu hoa.
Không phải một thứ yêu ồn ào. Chỉ là mỗi năm, khi sinh nhật đến, chị muốn ngày ấy được gắn với một loài hoa khác nhau. Một năm có thể là thứ hoa đậm màu. Một năm có thể là thứ hoa nổi bật hơn. Bình thường, chị thích những gì đậm và rực rỡ. Những màu có mặt là người ta nhìn thấy ngay. Những sắc không cần xin phép ai để được nổi lên.

Nhưng năm nay, chị chọn dịu lại.
Không phải vì chị bớt thích rực rỡ.
Có lẽ vì ở một đoạn tuổi nào đó, người ta bắt đầu nghe cơ thể mình kỹ hơn. Không cần lúc nào cũng đậm. Không cần lúc nào cũng sáng lên theo cách người khác dễ nhận ra. Có những năm, chỉ muốn mềm hơn một chút. Nhẹ hơn một chút. Để xem phần tươi tắn của mình, nếu còn ở đó, sẽ hiện ra theo cách nào.
Nỗi lo cũng rất thật.
Mỗi năm thêm tuổi, dáng vẻ tươi tắn này còn ở lại bao lâu?
Câu hỏi ấy không nặng nề. Nó chỉ nằm đó, như một cánh hoa đặt trong lòng bàn tay. Người đàn bà ấy không chống lại tuổi tác. Chị chỉ muốn kịp nhận ra mình ở năm nay. Kịp biết mình vẫn còn yêu hoa. Vẫn còn biết chọn một điều dịu hơn. Vẫn còn giữ được một phần mềm mại sau rất nhiều năm cơ thể phải gồng lên để sinh con, nuôi con, thức đêm, thiếu ngủ, rụng tóc, rồi lại tiếp tục một ngày mới.

Năm nay, người phụ nữ ấy không cần rực rỡ.
Năm nay, chị chọn một vẻ dịu hơn để đi cùng sinh nhật mình.
Sang năm, biết đâu lại là một loài hoa khác.
Và chị cũng sẽ khác một chút.
*— Câu chuyện chị Thanh Nhài, Hà Nội.*
Cuối bài
Và những khung hình khác








Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:





