Quay lại danh sáchChân dung · Hà Nội
Hai cô con gái và một đời mẹ mãi vương
Chị Phương Thủy · Hà Nội
❝ Sau cùng, chọn bình yên ❞
Câu chuyện
Cô gái ấy không phải kiểu người nói vòng.
Có lẽ một phần đến từ những năm từng làm công an. Có những công việc rèn cho người ta thói quen nhìn thẳng vào sự việc. Đúng thì nói đúng. Sai thì nói sai. Không vòng vo cho nhẹ câu.
Sau này, cô gái ấy kinh doanh văn phòng luật và công chứng. Vẫn là những việc cần rành mạch. Cần rõ giấy tờ. Cần biết đâu là đúng, đâu là không.
Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng có một văn bản rõ ràng để mình ký tên rồi bước qua.

Có một đoạn hôn nhân đổ vỡ.
Cô gái ấy ra đi với hai bàn tay trắng và hai đứa con.
Không có gì để kể cho đẹp hơn. Cũng không cần làm nhẹ đi. Một người mẹ đi ra khỏi một cuộc hôn nhân như vậy thường không có nhiều thời gian để thương thân. Việc trước mặt là nuôi con. Việc trước mặt là sống tiếp. Việc trước mặt là làm sao để ngày mai vẫn còn đường đi.
Đi qua đoạn đó.
Một mình, chị nuôi hai con gái lớn lên. Không cần nói nhiều về những năm tháng ấy, vì đôi khi thứ thật nhất nằm ở kết quả rất bình thường: con lớn, con đi học, con nên người.

Hai cô con gái bây giờ đều đã lớn. Cả hai đều học trường chuyên.
Niềm tự hào của người mẹ ấy nằm ở đó.
Không phải tự hào để khoe với ai. Mà là kiểu tự hào của một người từng cầm rất ít trong tay, rồi vẫn dựng được một đời sống đủ chắc cho con mình lớn lên. Có những người mẹ không cần nói mình đã vất vả thế nào. Chỉ cần nhìn vào con, người ta hiểu.
Với cô gái ấy, điều quan trọng nhất bây giờ không lớn lao.
Là bình yên.
Là sức khỏe.
Là hai con trở thành người thật tốt.
Như vậy là đủ rồi.

Nghe qua tưởng ít. Nhưng những người từng đi qua đổ vỡ sẽ hiểu, bình yên không phải thứ tự nhiên mà có. Bình yên là thứ phải dựng lại. Từng chút. Từng ngày. Có khi bằng công việc. Có khi bằng im lặng. Có khi bằng việc sáng mai vẫn dậy, vẫn đi làm, vẫn lo cho con, vẫn giữ lòng mình đừng nghiêng về phía cay đắng.
Thuỷ không nói đời mình như một chiến thắng.
Chị chỉ sống tiếp.
Sống theo cách thẳng thắn của mình. Làm việc. Nuôi con. Giữ sức khỏe. Giữ lòng ngay. Giữ một niềm tin mộc mạc rằng người có tâm, có đức rồi sẽ có đường đi.
Nếu gửi lại một lời cho ai đó đang đứng ở đoạn khó của đời mình, Thuỷ chỉ giữ mấy câu rất mộc:
“Dù hoàn cảnh như thế nào em cũng hãy cố gắng thật mạnh mẽ, bên cạnh em vẫn luôn có con, có những người yêu thương em, rồi em sẽ vượt qua được thôi. Có tâm, có đức mặc sức mà ăn.”

Câu ấy không làm biến cố nhẹ đi.
Nó chỉ đặt vào tay người nghe một điểm tựa.
Rằng có những lúc đời mình tưởng như bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng. Nhưng nếu bên cạnh còn con, còn người thương, còn sức để đi tiếp, thì hai bàn tay ấy chưa hẳn là trắng.
Năm xưa, Thuỷ đi ra cùng hai đứa con.
Bây giờ, hai đứa trẻ ấy đã lớn.
Còn cô gái ấy, yêu con và bản thân mình là đủ.
*— Câu chuyện chị Phương Thủy, Hà Nội.*
Cuối bài
Và những khung hình khác








Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:









