Chị Phương Hà dạy toán cấp hai, mười hai năm. Mỗi sáng chị mặc một chiếc sơ mi — trắng, xanh, hoặc kẻ caro — đi bộ tám trăm mét từ nhà đến trường. Ảnh của chị trong điện thoại: bốn ảnh thẻ 3×4, chụp ở hiệu ảnh Văn Miếu cách đây năm năm để làm hồ sơ.
Chị không nghĩ mình cần chụp ảnh khác. Công việc không yêu cầu. Facebook chị dùng để đăng bài văn mẫu cho lớp.
Sinh nhật 32, chồng đưa cho chị một voucher. Chỗ Gạo Nâu. "Em đặt rồi, cọc 1 triệu rồi." Chị định huỷ ngay — nhưng cọc đã nộp.
Đêm trước buổi chụp, chị không ngủ được. Ra ngồi ở bếp, uống trà. Chị nghĩ: "Đến nơi, đứng trước máy, mình sẽ trông thế nào? Có cười được không? Có tự nhiên được không?"
Ở studio, makeup artist không cầm pallet lên ngay. Chị ấy hỏi: "Hôm nay chị muốn cảm thấy thế nào?"
Chị Phương Hà không biết trả lời. Mười hai năm đứng lớp, mỗi sáng chị cảm thấy "đi dạy". Thế thôi. Không có từ nào khác.
Makeup artist nói: "Vậy mình cứ để tự nhiên. Chị cứ là chị hôm nay." Chị vẽ cho chị Phương Hà một lớp nền nhẹ. Không vẽ mày đậm. Không tô son đỏ. Chỉ là da sáng hơn một chút, môi hồng hơn một chút.
Photographer không ra pose. Chỉ nói: "Chị ngồi xuống ghế, nhìn ra cửa sổ giúp em." Chị ngồi. Ngoài cửa sổ là một cây phượng đang rụng hoa. Máy bấm khi chị nhìn ra — ba shot liên tục.
Khi xem ảnh xong, chị khóc. Lần đầu tiên trong đời chị thấy một người phụ nữ đẹp — và người ấy là chị. Không đẹp kiểu hoa hậu. Đẹp kiểu giáo viên 32 tuổi mặc áo sơ mi xanh, tóc buộc đuôi gà, nhìn ra cửa sổ có cây phượng.
Bức đẹp nhất giờ treo trong phòng làm việc ở trường. Mỗi sáng trước giờ dạy, chị nhìn nó. Chị nói với Gạo Nâu, qua tin nhắn Zalo:
"Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình thật sự đẹp — không phải đẹp kiểu ai đó, mà đẹp kiểu chính mình."