
Chụp ảnh chân dung cá nhân · TP Hồ Chí Minh
Cái sinh nhật bị để đấy
Lần tới em sẽ quay lại. Đưa gia đình đi cùng. Nhưng lần này — là của em.
Câu chuyện
Bằng lời của Cái sinh nhật bị để đấy
Có những phụ nữ không kỷ niệm ngày sinh của mình.
Không phải vì quên. Là vì ngày ấy thường trùng lịch — lịch họp, lịch đón người thân, lịch của ai đó cần chị hơn. Chị bận. Rất bận. Bận đến mức thứ thuộc về riêng mình — một bộ ảnh, một bữa tối một mình, một cuốn sổ mua lâu rồi chưa mở — chị để đấy. Tính sau.
Chị Vy Mi ở Sài Gòn, thuộc nhóm ấy. Chưa một lần chụp studio. Chưa một lần. Không phải vì không thích, không phải vì ngại máy ảnh. Vì lần nào định đi cũng có việc xen vào. Và khi có việc xen vào, thứ đầu tiên chị gạt sang bên luôn là việc của chính chị.
Sinh nhật năm trước, chị có tính ghé một studio. Đã tra đường, đã ghi ngày vào điện thoại. Rồi đến hôm ấy — chị bận. Ngày đó qua như mọi ngày. Không ai trách. Không ai biết để mà trách. Chị cũng không buồn mấy. Chị quen rồi.
Đây là thói quen lâu năm. Chị không biết từ bao giờ — có lẽ từ hồi đi làm, có lẽ từ lần đầu tiên ai đó nói "còn em, em đợi được mà". Và chị đợi. Thật. Đợi cả một đời.

Hai mươi tư giờ một ngày. Tám giờ cho công việc. Tám giờ cho gia đình. Tám giờ lẽ ra là của mình — chị chia cho tất cả mọi người khác. Ai gọi — nghe. Ai rủ — đi. Ai bảo — làm. Ai cần — đến. Đến lúc trống, chị không biết mình thích gì nữa.
Có lúc đứng trong siêu thị, cầm lên một thỏi son mới, chị nghĩ một giây. Rồi đặt xuống. Lần sau.
Có lúc lướt thấy một cái áo đẹp, chị lưu lại. Rồi quên.
Có lúc nhìn những phụ nữ khác chụp ảnh đăng lên, chị bấm thả tim. Rồi cuộn xuống. Không phải không muốn. Là không có chỗ cho mình trong lịch của chính mình.
Dần dần chị thành người hay nói "có" khi muốn nói "không", hay nói "để sau" khi trong lòng muốn nói "giờ". Chị không giận ai. Chỉ hơi mỏi. Một cái mỏi không ai thấy, vì chị cười. Vì chị vẫn làm hết việc. Vì ngày nào chị cũng dậy sớm, đi làm, quay về, ngủ — rồi ngày mới lại đến.
Nhưng có những thứ im trong người lâu quá, đến một hôm tự nó lên tiếng. Thường là vào một buổi chiều bình thường. Chị đang đứng rửa tay, hay đang chờ đèn đỏ, hay đang ngồi một mình trong quán cà phê. Một câu rất nhỏ. "Còn mình thì sao?"
Câu ấy, chị đã nghe trong lòng mình khá nhiều lần. Năm nay, chị quyết định trả lời.
Chị đến. Ngồi xuống. Ôm một bó hoa trắng. Có một khoảnh khắc — chị im. Lâu lắm rồi mới có một khoảng im như vậy.

Về đến nhà, chị nhìn lại những tấm ảnh một lượt. Chị không khoe. Chưa.
Chị nghĩ về những người thân của mình — những người chị đã đợi, đã nhường, đã gác lại mình để đến. Lần sau, chị tính, cả nhà sẽ cùng đi.
Có những món quà mình phải tự mua cho mình trước — rồi mới biết cách nhận quà từ người khác.
Chị Vy Mi bảo: "Lần tới em sẽ quay lại. Đưa gia đình đi cùng. Nhưng lần này — là của em."
Cuối bài
Và những khung hình khác








Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



