
Có những buổi sáng, người thợ ảnh không cầm máy vì công việc. Ngày 4 tháng 3 năm 2024, đội Gạo Nâu không đến studio. Không có background trắng, không có softbox Profoto, không có playlist nhạc chill quen thuộc. Hôm ấy, địa chỉ trên Google Maps ghi: Bệnh viện K, Tân Triều, Hà Nội.
Một căn phòng được dọn ra. Bàn ghế kê sát tường. Gương trang điểm đặt cạnh cửa sổ. Cọ má hồng nằm cạnh những chai thuốc. Hơn 30 người phụ nữ ngồi đợi. Có người đội khăn. Có người đã rụng hết tóc. Có người gầy đến mức chiếc áo bệnh viện rộng thùng thình như nuốt chửng đôi vai. Nhưng họ ngồi đó — xếp hàng, chờ được trang điểm. Chờ được đẹp. Một lần.
Các bạn makeup của Gạo Nâu Personal Makeup quen tay với mọi khuôn mặt. Đã trang điểm cho cô dâu run rẩy trước lễ cưới, cho các mẹ bầu bụng tròn vượt mặt, cho những người phụ nữ lần đầu tiên trong đời dám nhìn mình trong gương và thấy mình đẹp. Nhưng hôm ấy khác.

Bàn tay quen cầm cọ bỗng chậm lại. Vì làn da dưới lớp phấn mỏng hơn bình thường. Vì đôi mắt nhìn lên từ chiếc ghế không phải đôi mắt lo lắng chụp ảnh có đẹp không — mà là đôi mắt của người đang đếm từng ngày. Bác sĩ Thái Diệu Vân, chuyên gia da liễu, hướng dẫn riêng cách chăm sóc da cho bệnh nhân đang xạ trị, hóa trị. Từng người một. Không vội. LaRoche Posay mang theo sản phẩm dịu nhẹ nhất — loại dành cho da nhạy cảm nhất trên đời. Da của người đang chiến đấu.
Một bạn makeup kể lại: lúc đánh má hồng cho một chị, chị ấy nhắm mắt, cười. Bạn ấy cũng cười. Rồi hai người cùng im lặng. Không ai nói gì. Mà cả hai đều hiểu.
Người thợ ảnh Gạo Nâu quen chụp những buổi chụp kéo dài 2-3 tiếng. Quen dặn khách nghiêng đầu, hít sâu, thả vai. Quen bấm 200, 300 kiểu rồi chọn ra vài chục tấm đẹp nhất. Hôm ấy, mỗi người chỉ có vài phút.
Vài phút để đứng trước ống kính. Vài phút để được là chính mình — không phải bệnh nhân, không phải số giường, không phải cái tên trên toa thuốc. Vài phút. Và người thợ ảnh bấm máy. Bấm máy mà biết rằng có thể đây là tấm ảnh đẹp duy nhất trong phần đời còn lại của người phụ nữ đứng trước mình. Bấm máy mà tay hơi run — không phải vì máy nặng, mà vì hiểu rằng mỗi bức ảnh này nặng hơn mọi bức ảnh mình từng chụp.

1.052 tấm ảnh. Hơn 30 người phụ nữ. Có chị cầm bức ảnh vừa in, nhìn, rồi ôm vào ngực. Không nói. Có chị cười, nói "đẹp quá", rồi khóc. Có chị gọi điện cho chồng: "Anh ơi, nhìn em này." Giọng run run, nhưng cười.
Chị Thắm Nguyễn, bệnh nhân ung thư vú, chia sẻ: "Những giây phút này đối với tôi là vô giá. Những bức ảnh này sẽ là động lực cho tôi trong những lúc mệt mỏi điều trị."
Trên đường về, ekip không nói nhiều. Có lẽ vì mệt. Nhưng có lẽ cũng vì mỗi người đang nghĩ về một khuôn mặt. Một đôi mắt. Một nụ cười. Của ai đó mà mình vừa chụp, mà mình không biết sẽ có dịp gặp lại hay không.
Ở studio, người thợ ảnh quen hỏi: "Bao giờ chị đến chụp lại?" Hôm ấy, không ai hỏi câu đó.
Có những nghề, người ta làm mỗi ngày rồi quên. Đánh phấn, bấm máy, chỉnh ảnh — ngày nào cũng giống ngày nào. Rồi một ngày, đứng trong một căn phòng bệnh viện, trang điểm cho một người phụ nữ đang đếm ngược thời gian — người thợ mới hiểu: mình không chỉ đang làm đẹp. Mình đang giữ lại một khoảnh khắc mà ai đó sẽ mang theo đến cuối đường.

Chương trình "Tô hồng đôi má" là sự phối hợp giữa Quỹ Hỗ trợ bệnh nhân ung thư — Ngày mai tươi sáng, Ngân hàng SeABank, nhãn hàng LaRoche Posay, cùng đội ngũ Gạo Nâu Studio và Gạo Nâu Personal Makeup. Đôi khi, ý nghĩa lớn nhất của một bức ảnh không phải là nó đẹp. Mà là nó nhắc ai đó rằng — mình vẫn còn ở đây, và mình vẫn đẹp.
Gạo Nâu không chỉ chụp ảnh. Gạo Nâu giữ lại khoảnh khắc. Nếu bạn muốn tặng mình hoặc tặng người thân yêu một bộ ảnh — hãy đặt lịch tại gaonauchupanh.vn/dat-lich
Bộ ảnh đầy đủ
Xem thêm các khung hình




















Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



