Không hẳn chỉ vì cơ thể. Cái khó hơn là cảm giác mình đi đâu cũng mang theo một điều gì đó chưa ổn. Nhìn mình không nhẹ. Nghĩ về mình cũng không nhẹ.
Có những năm tháng, một người phụ nữ chưa cần ai nói gì nhiều. Chính họ đã tự nghiêm khắc với mình trước rồi.
Dung của ngày đó có lẽ cũng vậy.
Tự ti không đến một lần rồi đi. Nó nằm trong những lần so sánh. Trong những câu tự trách rất nhỏ. Trong cách một người đứng trước chính mình mà không biết nên thương mình từ đâu.
Rồi cuộc chia tay với người cũ đến.
Có những cuộc chia tay làm người ta buồn. Cũng có những cuộc chia tay, sau khi đã buồn đủ, lại trở thành một cái mốc. Không phải để chứng minh với ai. Không phải để người cũ nhìn lại. Mà để mình tự hỏi: nếu không tự kéo mình ra khỏi đoạn này, mình sẽ còn ở đó bao lâu nữa?
Với Dung, giai đoạn đó đã thành một động lực.
Chị thay đổi bản thân rất nhiều.
Không cần kể chị bắt đầu từ đâu, đi qua những ngày nào. Chỉ biết rằng sau một đoạn buồn, Dung không để mình nằm mãi trong cảm giác cũ. Chị bước ra khỏi nó theo cách của mình. Chậm cũng được. Khó cũng được. Miễn là có bước.
Điều đáng kể không chỉ là Dung đã khác đi.
Điều đáng kể là chị đã không bỏ cuộc với chính mình.
Một người từng tự ti, khi bắt đầu thay đổi, thường không chỉ thay đổi bên ngoài. Họ thay cả cách nói chuyện với bản thân. Ít trách hơn một chút. Ít né mình hơn một chút. Ít để quá khứ quyết định giá trị của mình hơn một chút.
Mười năm là một đoạn dài.
Đủ dài để một nỗi buồn cũ bớt sắc.
Đủ dài để một người phụ nữ đi qua những ngày không muốn nhìn mình, rồi có lúc nhận ra: mình đã mạnh mẽ hơn ngày đó rất nhiều.
Bây giờ, Dung vui hơn.
Cái vui này không ồn ào. Nó giống như khi một người đã đi qua một đoạn khó, rồi thấy mình vẫn còn ở đây. Vẫn có thể cười. Vẫn có thể làm mới đời sống của mình. Vẫn có thể thấy mình xinh theo một cách riêng, không cần giống ai.
Có lẽ đó là điều Dung mất mười năm để nhận ra.
Rằng chị không cần quay về sửa lại Dung của ngày cũ. Cô gái ấy đã làm hết sức trong giai đoạn của mình rồi.