Họ chỉ quen chia thời gian ấy cho công việc, cho gia đình, cho những việc cần đúng giờ, đúng hẹn, đúng phần. Việc nào cũng có chỗ trong ngày. Chỉ có phần dành cho mình là hay bị dời sang một lúc khác.
Cô gái ấy thường đến Sài Gòn vì công việc.
Thành phố này quen với chị bằng những chuyến đi, những cuộc gọi, những khoảng di chuyển ngắn giữa hai đầu lịch hẹn. Điện thoại sáng lên. Tin nhắn đến. Việc ở xa chưa xong, việc ở nhà đã đợi.
Người phụ nữ ấy không kêu.
Chỉ là quen.
Quen với việc một ngày có nhiều phần phải nhớ. Nhớ giờ công việc. Nhớ chuyện trong nhà. Nhớ những điều nhỏ đến mức nếu không có chị, có khi chẳng ai biết nó từng nằm trong ngày: một lời nhắc, một món cần mua, một việc cần hỏi lại, một chuyện cần thu xếp trước khi tối xuống.
Có những bận rộn không ồn ào.
Nó nằm trong chiếc điện thoại đặt cạnh tay. Nằm trong những ô lịch kín màu. Nằm trong thói quen vừa uống cà phê vừa nghĩ đến việc kế tiếp. Cà phê Sài Gòn thơm, nhưng nhiều khi chưa kịp nguội đã phải đứng dậy.
Dịp sinh nhật năm nay, cô ấy không làm điều gì lớn.
Chỉ dành ra một khoảng nhỏ.
Một khoảng không phải của công việc. Không phải của nhà. Không phải của bất kỳ ai đang cần chị trả lời ngay.
Chỉ là một chút thời gian cho mình.
Cổ tay áo chạm nhẹ lên mặt bàn. Bàn tay đặt lên điện thoại, rồi để yên. Ngoài kia, Sài Gòn vẫn chạy theo nhịp của nó. Xe vẫn qua. Nắng vẫn rơi xuống những mặt đường nóng. Mọi thứ vẫn có vẻ đang vội.
Chỉ có Hà hôm nay chậm hơn một nhịp.
Người đang đi qua ngày sinh nhật ấy ngồi lại với mình, không cần làm cho ngày này ồn ào hơn. Không cần gọi nó là cột mốc. Có những ngày sinh nhật rất khẽ. Nó không đến để nhắc người ta phải vui. Nó chỉ gõ nhẹ lên vai, hỏi rằng: lâu rồi, mình đã ngồi xuống cho mình chưa?
Chị ngồi.
Một lúc thôi.
Nhưng cũng đủ để chiếc lịch công tác thôi giành hết ngày. Đủ để chiếc điện thoại nằm im. Đủ để người phụ nữ ấy nhớ ra: giữa bao nhiêu việc phải làm, vẫn nên có một khoảng nhỏ không ai đứng tên thay mình.