Ở một căn nhà có em bé, thời gian không đi theo đồng hồ.
Nó đi theo cữ bú. Cữ ngủ. Giờ ăn dặm. Những bình sữa xếp đầy tủ lạnh. Mùi thơm trên tóc con sau khi tắm. Mùi ấy rất nhẹ, nhưng lạ là có thể ở lại trong một người mẹ lâu hơn rất nhiều thứ khác.
Cô gái ấy từng nghĩ mình sẽ nhớ mãi.
Nhớ những ngày nào cũng hút sữa.
Nhớ những chiếc bình nhỏ xếp thành hàng trong tủ lạnh.
Nhớ những hôm canh giờ ngủ, giờ ăn, giờ ăn dặm.
Nhớ cả những buổi ngồi tìm hiểu BLW nên bắt đầu từ đâu, con chưa mọc răng thì ăn thế nào, hôm nay ngủ ít hơn hôm qua có sao không.
Những điều ấy không lớn.
Nhưng có một thời, chúng là cả thế giới của hai mẹ con.
Rồi một ngày, cô nhìn lại mấy tấm cũ trong điện thoại.
Mới ngày nào Cốm còn nằm vừa một bên tay.
Mới ngày nào mẹ còn lo từng cái răng chưa lên.
Mới ngày nào một cữ bú, một giấc ngủ, một chiếc khăn ướt cũng đủ làm cả ngày đổi hướng.
Vậy mà Cốm đã lớn hơn rất nhiều rồi.
Điều người mẹ ấy sợ, thật ra không phải là con lớn nhanh. Con lớn là chuyện phải đến. Một ngày nào đó, em bé sẽ biết tự ăn, tự ngủ, tự chạy xa khỏi vòng tay mẹ. Một ngày nào đó, những bình sữa không còn xếp đầy tủ lạnh. Mùi sữa trên áo mẹ cũng nhạt đi. Tóc con sau khi tắm vẫn thơm, nhưng không còn là mùi của một em bé nhỏ xíu nữa.
Điều cô sợ là mình quên.
Quên mất con đã từng bé như thế nào.
Quên mất có những chuyện rất bình thường từng là cả thế giới.
Quên mất dáng vẻ của mình trong những ngày ấy — ngày cô ở nhà, chăm con, hút sữa, xoay quanh giờ ăn giờ ngủ của một em bé.
Vì thế, lần này không hẳn là một lần “mẹ bỉm tái xuất”.
Nghe vui.
Nhưng chưa đủ.
Cô không muốn thoát khỏi vai trò làm mẹ. Không muốn bước ra khỏi những ngày có mùi sữa, có tiếng con, có chiếc tủ lạnh đầy những bình nhỏ. Trái lại, người mẹ trẻ muốn giữ lại chính dáng vẻ của mình trong giai đoạn ấy.
Dáng vẻ của một người đang làm mẹ của một em bé nhỏ.
Dáng vẻ của một người vẫn còn là cả thế giới với ai đó.
Nhưng ở trong dáng vẻ ấy, vẫn có một phần khác muốn được gọi tên.
Một phần nữ tính hơn.
Một phần đã lâu không được soi kỹ trong gương.
Một phần muốn thấy mình xinh đẹp, sau một quãng dài gần như chỉ tập trung cho người khác.
Có lẽ làm mẹ không lấy đi cô gái cũ.
Nó chỉ phủ lên cô ấy một lớp rất mềm: mùi sữa, tiếng con, những đêm ít ngủ, bàn tay quen bế con về một bên. Dưới lớp mềm ấy, cô gái ấy vẫn còn đó. Chỉ là khác đi. Chậm hơn một chút. Rộng hơn một chút. Biết thương người khác hơn, và cũng đang học cách nhìn lại mình.
Có một lần, sau rất lâu, cô đứng trước gương và nghĩ:
À.
Mình vẫn là mình.
Chỉ là một phiên bản mới.
Một phiên bản đang làm mẹ.
Một phiên bản còn giữ mùi sữa của con trên áo.
Một phiên bản muốn giữ lại một chút của hiện tại, trước khi hiện tại cũng thành những tấm cũ nằm trong điện thoại.
Cốm sẽ còn lớn nữa.
Còn người mẹ ấy, có lẽ chỉ muốn có một chỗ nhỏ để nhớ rằng: đã có một đoạn đời, con còn bé vừa một bên tay, và cô từng là cả thế giới của con.