Quay lại danh sáchChụp ảnh chân dung · TP Hồ Chí Minh
Lá xanh còn ở lại
Hướng dẫn viên Yoga · Đồng Nai
❝ Mẹ, con và lá vàng chưa rụng ❞
Câu chuyện
Có những ngày, một cốc nước cũng nặng như một đoạn đường dài.
Người phụ nữ ấy từng có những ngày như vậy.
Cốc nước đặt bên giường. Thành cốc lạnh. Mùi thuốc sát trùng nằm ngoài hành lang. Cô nhìn nó rất lâu, rồi vẫn không giữ nổi trong người một ngụm nhỏ.
Ngày đó, mười ba năm trước, cô phát hiện mình mắc ung thư vú.
Tin báo từ bác sĩ không ồn. Nhưng nó làm mọi thứ trong đời đổi nhịp.
Cô còn rất trẻ. Trong nhà có một em bé nhỏ. Và trong cùng đoạn đời ấy, mẹ cô đang sống thực vật — một sự im lặng dài, khiến người con gái của mẹ vừa đau, vừa không dám gục xuống.
Trong trí nhớ của cô, câu nói của bác sĩ vẫn còn nằm nguyên ở đó: tỷ lệ ở lại lúc ấy chỉ khoảng ba mươi phần trăm.
Ba mươi phần trăm.
Một con số nhỏ đến mức người ta không biết phải bấu vào đâu.
Rồi những ngày hóa trị bắt đầu. Đau. Sợ. Những bữa ăn trở thành một việc khó. Có ngày không ăn được gì. Có ngày chỉ uống nước thôi cũng ói.
Mái tóc lần lượt rời đi. Làn da đổi khác. Thuốc đi qua đâu, thời gian để lại dấu ở đó.
Có lúc, cơn đau lên tới mức thuốc giảm đau cũng không bớt.
Có lúc, người đàn bà đó nghĩ: nếu được thôi đau, có khi đó cũng là một kiểu nhẹ.
Nhưng rồi cô vẫn đi tiếp.
Vì con.
Và vì mẹ.
Có một câu mẹ từng nói, cô giữ lại như giữ một nắm lửa nhỏ:
“Không lẽ lá vàng còn chưa rụng mà lá xanh đã rụng trước hả con.”
Từ đó, câu nói ấy ở lại.
Nó ở lại trong những ngày hóa trị. Ở lại trong lúc người mẹ trẻ ngày đó nhìn đứa con còn nhỏ và tự nhủ mình phải có mặt thêm một hôm nữa. Rồi thêm một hôm nữa.
Sống để nhìn con lớn lên.
Sống để mẹ, dù trong một đời im lặng, vẫn còn biết con mình ở đây.

Năm nay, cô đi qua cột mốc mười năm điều trị và giữ nhịp trở lại bệnh viện theo lịch. Với nhiều người, mười năm chỉ là một khoảng thời gian.
Với người từng mang căn bệnh ấy trong người, mười năm là từng mùa chờ kết quả. Từng lần nghe tim mình đập khác đi. Từng năm bước qua rồi mới dám thở ra.
Trong cách cô nhớ lại, mỗi năm đi qua, cánh cửa như được mở thêm một chút.
Từ ba mươi phần trăm.
Đến năm mươi.
Rồi bây giờ là bảy mươi.
Không phải con số làm cô bình yên ngay lập tức. Là vì sau mỗi con số, cô vẫn về nhà được. Vẫn nhìn con lớn thêm. Vẫn nghe câu nói của mẹ nằm lại trong mình. Vẫn còn một buổi sáng để mở mắt.
Có lẽ vì vậy mà cột mốc này không chỉ là thời gian.
Nó giống một món quà cô tự đặt vào tay mình.
Không ồn. Không cần ai chứng kiến. Chỉ là người phụ nữ ấy biết: mình đã đi qua đoạn khó nhất. Và mình vẫn còn ở đây.
Cô từng gọi cảm giác đó là được có thêm một lượt đời.
Một lượt đời khiến mọi thứ đổi chỗ.
Trước kia, cô từng nghĩ mình phải kiếm thật nhiều tiền. Phải có vị trí. Phải được người khác công nhận. Phải đi ra ngoài, giao tiếp, gặp thật nhiều người, và giữ một vẻ ngoài ổn để không ai phải hỏi thêm.
Sau bệnh, nhiều thứ tự rơi xuống.
Khi một cốc nước cũng không giữ lại được, người ta hiểu sức khỏe không phải một điều nằm bên cạnh đời sống. Nó là cái nền để mọi thứ khác đứng lên.

Bây giờ, cuộc sống của cô giản dị hơn.
Sống chậm.
Sống thuận tự nhiên.
Ít cần chứng minh.
Ít cần ồn.
Ở Đồng Nai, người phụ nữ ấy hướng dẫn yoga. Cơ duyên với yoga cũng bắt đầu từ biến cố ấy. Từ một thân thể từng đau đến mức khó thở, cô đi dần về phía hơi thở. Từ một đoạn đời phải gồng để sống, cô học cách đặt mình xuống nhẹ hơn.
Rồi một ngày, điều cô từng học để giữ mình lại trở thành điều cô trao tiếp cho người khác.
Có lẽ yoga không chỉ cho cô một nghề.
Nó cho cô một cách ở lại với đời.
Trước kia, cô hướng ra ngoài rất nhiều. Bây giờ, cô quay vào trong nhiều hơn. Không phải để tách khỏi người khác, mà để không bỏ rơi mình thêm lần nào nữa.
“Mình phải bình yên trong tâm.”
Câu đó, khi đặt bên cạnh mười ba năm đã qua, nghe không giống một lời nói đẹp.
Nó giống một việc phải tập mỗi ngày.
Tập khi cơ thể còn mỏi. Tập khi ký ức bệnh viện quay về. Tập khi trong lòng vẫn có những vết không ai nhìn thấy. Tập cả trong những ngày mọi thứ đã ổn hơn, vì người từng đi qua đoạn ấy hiểu rằng bình yên không tự đến chỉ vì cơn đau đã lùi.

Nếu vài năm nữa nhìn lại cột mốc này, cô nghĩ điều đầu tiên mình có sẽ là biết ơn.
Biết ơn chính mình.
Vì đã không buông tay trong những ngày không ai sống thay được.
Biết ơn gia đình, bạn bè, đồng nghiệp — những người đã ở bên theo từng cách khác nhau.
Và biết ơn người bạn đời đã đi cùng cô qua những năm tháng điều trị. Không ai có thể đau thay một người khác. Nhưng có người ở cạnh đủ lâu để đoạn đau ấy bớt trống.

Với những người phụ nữ đang đi qua bệnh tật, điều cô muốn nhắn không nhiều.
Đừng bỏ mình xuống quá xa.
Thương mình thêm một chút.
Vì sau tất cả, điều quý nhất có khi không phải là mình có bao nhiêu thứ, đi được bao xa, hay được bao nhiêu người công nhận.
Có khi chỉ là sáng mai mở mắt.
Còn đủ khỏe để uống một ngụm nước.
Còn đủ chậm để nghe hơi thở của mình.
Còn đủ bình an để đi hết một ngày.
Cốc nước ngày xưa từng lạnh trong tay.
Bây giờ, có những sáng, nó chỉ là một cốc nước trên bàn.
Với cô, như vậy đã là rất nhiều.
Cuối bài
Và những khung hình khác













Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Chỉnh sửa câu chuyện
Đây là câu chuyện của bạn?
Câu chuyện này chưa liên kết tài khoản nên chưa thể tự chỉnh sửa online. Bạn vui lòng liên hệ Gạo Nâu để được hỗ trợ chỉnh sửa nhé.
Liên hệ Gạo NâuKhi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



