Khi đã là vợ chồng, thời gian không còn nằm yên một chỗ.
Nó chia ra nhiều ngả.
Một phần cho công việc. Một phần cho gia đình. Một phần cho những việc không tên, nhỏ đến mức không ai gọi thành việc, nhưng ngày nào cũng phải làm. Có những hôm vừa xong chuyện này đã tới chuyện khác. Có những ngày hai người ở cạnh nhau, nhưng nếu không cố ý, cũng khó có một khoảng thật sự dành riêng cho nhau.
Vì vậy, việc vợ chồng còn biết dành thời gian cho nhau không phải là điều nhỏ.
Nó là một cách giữ.
Giữ cho mình không chỉ là hai người cùng lo một đời sống chung. Giữ cho những câu nói giữa vợ chồng không chỉ còn là nhắc việc, nhắc giờ, nhắc bữa. Giữ cho người này vẫn còn được nhìn người kia bằng ánh mắt riêng, không lẫn với bao nhiêu điều phải lo trong ngày.
Cô gái và chàng trai ấy có một sự gần gũi rất tự nhiên.
Không cần làm quá lên. Không cần nói những điều lớn. Hai người ở cạnh nhau theo cách của mình. Có chút ngại ban đầu, như thể vợ chồng đôi khi vẫn bẽn lẽn khi đứng trước một kỷ niệm của riêng hai người. Nhưng cái ngại ấy không làm xa cách. Nó chỉ khiến tình cảm hiện ra nhỏ hơn, thật hơn.
Anh khen chị xinh.
Một câu khen như vậy, nghe qua tưởng rất bình thường. Nhưng giữa vợ chồng, có những điều bình thường lại ở lại rất lâu.
Vì một câu khen không làm ngày bận bớt bận. Không làm hết những việc phải nghĩ. Không thay hai người giải quyết hết những chuyện ngoài kia.
Nhưng nó nhắc Hà Xanh rằng trong mắt anh, chị vẫn được nhìn như một người phụ nữ đẹp. Không chỉ là vợ. Không chỉ là người cùng chia việc nhà, cùng đi qua những ngày có nhiều điều phải tính. Không chỉ là một vai quen thuộc trong đời sống hôn nhân.
Vẫn là người anh thấy xinh.
Vẫn là người anh muốn nói ra điều đó.
Vợ chồng càng đi cùng nhau, tình cảm càng dễ lùi xuống sau những việc cần làm. Sự quan tâm đôi khi đổi hình. Nó thành câu hỏi đã ăn cơm chưa. Thành lời nhắc đi đường cẩn thận. Thành việc để phần nhau một món gì đó. Thành cái im im ở bên khi người kia mệt.
Những điều ấy cũng là thương.
Nhưng có khi, giữa rất nhiều điều phải làm cho nhau, vợ chồng vẫn cần một khoảng để chỉ ở cạnh nhau thôi.
Không vì việc gì.
Không để giải quyết chuyện gì.
Chỉ để nhớ rằng trước mọi vai trò, hai người từng chọn nhau. Và đến bây giờ, dù cuộc sống có vô vàn chuyện, họ vẫn đang chọn dành cho nhau một phần thời gian của mình.
Hà Xanh và anh giữ kỷ niệm ấy bằng sự tự nhiên.
Một kỷ niệm không cần làm lớn. Một kỷ niệm bắt đầu từ sự hơi ngại, rồi dịu xuống trong cách hai người nhìn nhau. Một kỷ niệm có câu anh khen vợ xinh, có nụ cười của người được khen, có cái cảm giác rất riêng của vợ chồng: đã quen nhau rồi, nhưng vẫn còn một phần đủ mới để thấy lòng mình mềm lại.
Sau này, cuộc sống có thể vẫn nhiều việc như cũ.
Vẫn những ngày bận. Vẫn những điều phải lo. Vẫn những chuyện đến không báo trước.
Nhưng nếu giữa những ngày đó, Hà Xanh và anh vẫn còn biết để lại cho nhau một khoảng nhỏ, thì khoảng nhỏ ấy sẽ không nhỏ.
Đó là nơi hai người quay về.
Nơi người vợ biết mình vẫn được chồng nhìn bằng một ánh mắt riêng.
Nơi người chồng vẫn thấy người bên cạnh mình xinh.
Và nơi vợ chồng, sau tất cả những chuyện của đời sống, vẫn còn có nhau.