Gạo Nâu Chụp Ảnh
Bốn đứa đẹp quá
Quay lại danh sách

Chụp ảnh gia đình ·

Bốn đứa đẹp quá

Makeup Artist · Trụ cột gia đình bốn người

Đừng đợi đến một 'dịp đặc biệt' để lưu giữ kỷ niệm. Bởi vì khoảnh khắc bình thường nhất bên người thân, chính là điều đặc biệt nhất mà sau này chúng ta sẽ khao khát tìm lại.

Câu chuyện

Anh là makeup artist. Mỗi ngày anh trang điểm cho người ta đi chụp ảnh — cô dâu, nàng thơ, những gia đình ba thế hệ. Anh biết một bộ ảnh đẹp cần gì.

Còn gia đình anh, chưa có bộ nào.

Nhà bốn người. Mẹ, em gái, anh, và người yêu. Người yêu anh sống chung với cả nhà từ năm năm nay. Mẹ gọi: "hai đứa đi ăn cơm." Em gái gọi: "anh hai, anh ba." Mọi người trong nhà — kể cả hàng xóm — đều biết. Không ai nói gì. Cũng không cần nói gì.

Mỗi lần ai trong nhà nhắc chuyện chụp ảnh, anh đều bảo: "Để Tết." Đến Tết thì lại bận. "Để giỗ ba." Đến giỗ thì không ai có tâm trạng. "Để khi mẹ tròn 60." Mẹ năm nay 54.

Ba mất ba năm rồi. Trong nhà chỉ còn lại bốn người. Đôi khi anh nghĩ — nếu lúc đó cả nhà đã đứng cùng nhau trước máy ảnh một lần.

Cuối cùng, anh đặt lịch. Không có dịp gì cả. Không phải sinh nhật, không phải Tết, không phải kỷ niệm gì. Anh chỉ muốn cả nhà đứng trước máy ảnh — một lần. Trước khi anh tiếp tục đợi một dịp đặc biệt nữa.

Bốn người gia đình mặc áo dài kem ngồi quanh ghế gỗ và bình hoa, tone vàng nhạt ấm áp

Hôm chụp, mẹ mặc áo dài kem. Em gái cũng kem. Anh và người yêu cũng kem. Bốn người, một tông màu — như đã là một gia đình từ lâu rồi.

Bạn photographer — đồng nghiệp cũ của anh — không hỏi nhiều. Bạn chỉ nói: "Cứ ngồi tự nhiên. Như ở nhà."

Mẹ ngồi giữa. Em gái ngồi cạnh, dựa vai mẹ. Anh ngồi xuống đất. Người yêu ngồi sau, một tay đặt lên vai mẹ.

Bạn photographer bấm máy.

Mẹ và con trai áo dài kem, con trai hôn má mẹ, mẹ cười rạng rỡ

Mẹ nghiêng đầu sang. Hôn má anh. Anh không kịp phản ứng. Bấm.

Bốn người vẫn ngồi như cũ. Bốn người, đang cười. Bốn người, biết khung hình này còn thiếu một người.

Ba người ôm nhau cười tươi trên nền đỏ ấm áp

Tối đó anh xem proof một mình. Người yêu ngủ trước. Em gái đi học. Mẹ đi ngủ.

Anh xem hết hai trăm tấm trong nửa giờ. Rồi anh chuyển một tấm — tấm có mẹ hôn má — sang điện thoại của mẹ. Không nhắn gì.

Sáng hôm sau, mẹ gửi lại anh một tin nhắn. Một dòng: "Bốn đứa đẹp quá."

"Bốn đứa." Mẹ vẫn quen gọi vậy.

Có những bộ ảnh chụp xong, mới biết mình đợi lâu rồi.

"Đừng đợi đến một 'dịp đặc biệt' để lưu giữ kỷ niệm. Bởi vì khoảnh khắc bình thường nhất bên người thân, chính là điều đặc biệt nhất mà sau này chúng ta sẽ khao khát tìm lại."

Cuối bài

Và những khung hình khác

Bốn đứa đẹp quá 1
Bốn đứa đẹp quá 2
Bốn đứa đẹp quá 3
Bốn đứa đẹp quá 4
Bốn đứa đẹp quá 5

Chỉnh sửa câu chuyện

Đây là câu chuyện của bạn?

Câu chuyện này chưa liên kết tài khoản nên chưa thể tự chỉnh sửa online. Bạn vui lòng liên hệ Gạo Nâu để được hỗ trợ chỉnh sửa nhé.

Liên hệ Gạo Nâu

Khi bạn sẵn sàng

Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây

Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.

Gạo Nâu cam kết chỉ gọi một cuộc để tư vấn. Không spam, không làm phiền nếu bạn chưa sẵn sàng.