Gạo Nâu Chụp Ảnh
Chẳng sao đâu, nếu ta không huy hoàng…
Quay lại danh sách

Dự án "Hẹn gặp bạn 10 năm nữa nhé..." · TP Hồ Chí Minh

Chẳng sao đâu, nếu ta không huy hoàng…

Bác thợ ảnh dạo · Chị lao công · Anh bán kem

Bác, Chị, Anh — Những người Sài Gòn

Câu chuyện

Sáu giờ sáng, công viên 30/4 có một bác cầm máy ảnh.

Camera bạc đeo dây vải cũ. Áo gió xanh, mũ kaki vàng đội lệch. Bác dựng một tấm bìa phản quang sát bồn hoa, gọi hai cô gái trẻ qua: "Đứng đây, có nắng." Bốn mươi năm bác chụp ở công viên này. Trước chụp phim, giờ chụp số. Trước chụp ảnh cưới, giờ chụp ảnh kỷ niệm cho sinh viên mới xuống Sài Gòn.

Khách hay hỏi: "Bao nhiêu tiền bác?" Bác cười: "Bao nhiêu cũng được, miễn đẹp."

Chân dung bác thợ ảnh dạo trong studio, tay cầm máy ảnh, đội mũ kaki vàng; bên cạnh là ảnh đời thường của bác ngoài công viên với camera đeo trước ngực

Cách đó ba cây số, trên dải phân cách Võ Văn Kiệt, có một chị mặc áo đồng phục xanh đang tưới bồn hoa. Nón lá. Găng tay cao su. Vòi nước kéo dài ra đường. Xe máy vòng qua chị như vòng qua một cái cây quen.

Chị làm công nhân vệ sinh bảy năm. Mỗi sáng bốn giờ rưỡi ra khỏi nhà. Chủ nhật và ngày lễ chị về muộn hơn — đường đông rác hơn.

Bưu điện Thành phố, bảy giờ. Một anh đẩy xe kem ra góc đường trước cửa. Xe gắn bảng giá ba mươi, bốn mươi. Một hộp MoMo dán bên hông để khách quét. Anh bật nhạc lên — vài nốt đầu đủ để trẻ con chạy ra.

Anh bán kem mười hai năm. Từ khi xe còn đẩy bằng tay, chưa có QR. Vợ anh bán chè ở bên kia đường. Con học lớp tám.

Ba người không biết nhau.

Bác thợ ảnh, chị lao công, anh bán kem — ba người đi qua nhau mỗi ngày mà không nhìn thấy nhau. Sài Gòn có mười triệu người. Mỗi người một chiếc áo. Có người đi xe hơi, có người đẩy xe kem. Có người đứng trên sân khấu, có người đứng sau bồn hoa.

Không ai huy hoàng giống ai.

Nhưng ai cũng có một ngày hôm nay.

Bác thợ ảnh có lần ngồi nghỉ trên ghế đá, kể: "Hồi trẻ bác cũng ước mở studio. Rồi nuôi con, rồi lo tiền nhà. Cái ước đó để đó. Giờ già rồi, chụp công viên vui hơn studio."

Chị lao công, có người từng hỏi: chị đã bao giờ chụp ảnh đẹp chưa? Chị cười: "Áo cưới hồi đó cũng mặc vội. Mình già rồi, chụp chi nữa."

Anh bán kem nói: "Mỗi ngày mấy trăm người đi qua xe, ít người nhớ mặt mình. Có khi mình cũng không nhớ mình trông ra sao — lâu rồi không đứng trước cái gương nào lâu hơn hai phút."

Rồi một ngày, cả ba được mời.

Bác thợ ảnh vào studio. Bác ngồi xuống ghế makeup. Bác đưa cái mũ kaki vàng cho bạn makeup: "Cái này bác đội bốn năm rồi, đừng bỏ nha." Bạn makeup gật đầu. Nón vẫn ở trên đầu bác trong bức ảnh cuối.

Bác cầm máy ảnh của mình lên, đưa lên mắt, ngón tay đặt lên nút chụp. Quen. Rất quen. Nhưng lần này không phải bác chụp ai — người ta đang chụp bác.

Bác không nói gì. Chỉ giơ ngón cái lên.

Chị lao công đến lúc bốn giờ chiều, sau ca. Chị thay áo dài trắng. Ngồi xuống. Tay đặt lên đùi. Tóc buộc cao.

"Đây là mình hả?" chị hỏi bạn makeup. Rồi chị không đợi trả lời. Chị ngồi đó một lúc, không động đậy.

Sau đó chị ra ngoại cảnh. Vẫn nón lá. Vẫn đồng phục xanh. Vẫn vòi nước. Chị tưới bồn hoa trên dải phân cách — đúng như sáng hôm qua, chỉ khác là có máy ảnh đi theo. Chị cười với ống kính. Nụ cười của một người đã bảy năm dậy từ bốn giờ rưỡi sáng.

Không filter nào đẹp hơn được nụ cười đó.

Bên trái: chị công nhân vệ sinh đứng tưới bồn hoa trên dải phân cách với áo đồng phục xanh và nón lá; bên phải: chân dung chị trong tà áo dài trắng, tóc buộc cao, nụ cười hiền

Anh bán kem mặc áo đầu bếp trắng. Áo có nút đen. Vừa vặn. Anh nhìn gương, chỉnh mũ, cười.

"Vợ thấy chắc không nhận ra," anh nói.

Chiều hôm đó xe kem vẫn đứng trước Bưu điện Thành phố. Anh vẫn đẩy xe. Vẫn bán ba mươi, bốn mươi. Nhưng trước lúc mở bán, anh quay lại cái áo ca rô hồng đi làm hằng ngày. Xe kem. Mã QR MoMo. Mọi thứ như cũ.

Chỉ có bức ảnh trong điện thoại anh là khác.

Bên trái: chân dung anh bán kem trong áo đầu bếp trắng có nút đen, đội mũ trắng; bên phải: anh đứng cạnh xe kem MoMo trước Bưu điện Thành phố với áo ca rô hồng

Dưới mỗi bức ảnh có một dòng chữ nhỏ: Hẹn gặp bạn 10 năm nữa nhé…

Không ai biết 10 năm nữa bác thợ ảnh còn cầm máy không. Chị lao công có còn tưới bồn hoa kia không. Anh bán kem có còn đẩy xe trước Bưu điện không.

Có thể còn. Có thể không.

Nhưng hôm nay thì có.

Hôm nay mỗi người đã có một bức ảnh — bức ảnh không ghi địa vị, không ghi thu nhập, không ghi thành tích. Chỉ ghi một con người, đúng như họ đang là.

Chẳng sao đâu, nếu ta không huy hoàng.

Chỉ cần hôm nay có ai đó nhìn ta — và bấm máy.

Cuối bài

Và những khung hình khác

Chẳng sao đâu, nếu ta không huy hoàng… 1
Chẳng sao đâu, nếu ta không huy hoàng… 2
Chẳng sao đâu, nếu ta không huy hoàng… 3
Chẳng sao đâu, nếu ta không huy hoàng… 4

Chỉnh sửa câu chuyện

Đây là câu chuyện của bạn?

Câu chuyện này chưa liên kết tài khoản nên chưa thể tự chỉnh sửa online. Bạn vui lòng liên hệ Gạo Nâu để được hỗ trợ chỉnh sửa nhé.

Liên hệ Gạo Nâu

Khi bạn sẵn sàng

Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây

Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.

Gạo Nâu cam kết chỉ gọi một cuộc để tư vấn. Không spam, không làm phiền nếu bạn chưa sẵn sàng.