Quay lại danh sáchChân dung · TP Hồ Chí Minh
Cảm ơn vì đã vững vàng
Ca sĩ · Sài Gòn
❝ Có những giấc mơ chưa từng muốn dừng lại ❞
Câu chuyện
Never Say Never Từ phím đàn đến sân khấu
Có những giấc mơ không đến bằng một lời tuyên bố lớn.
Nó đến từ tiếng đũa gõ vào mặt bàn ăn. Từ một cậu bé ngồi xem MTV, mê Michael Jackson, rồi tự nhiên nghĩ đến sân khấu. Từ tiếng trống. Từ phím piano. Từ những buổi một mình mày mò với âm nhạc, lâu đến mức đầu ngón tay cũng quen đường đi của phím đàn.
Với An Huy, âm nhạc đi vào đời gần như vậy.
Không ồn ào. Không cần ai gọi tên trước. Chỉ là có một thứ ở trong cậu cứ tự tìm đường ra.
Gia đình làm nghệ thuật, nên con đường ấy có sẵn một khoảng để thử. Muốn nghe trống thì nghe. Muốn ngồi với piano thì ngồi. Muốn tự tìm mọi thứ quanh âm nhạc thì cứ tìm.
Nhưng được tạo điều kiện không có nghĩa là đỡ run.
Hồi bé, Huy không phải kiểu người dễ bước ra giữa đám đông. Có lúc tiếng hát còn ở một quãng rất cao, đủ để những lời trêu làm cậu ngại mở miệng. Đi gặp ai cũng run. Nói chuyện cũng phải chuẩn bị giấy trước.
Có thời gian, cậu nghĩ mình chắc chỉ hợp viết nhạc.
Còn làm ca sĩ thì thôi.

Năm mười tám, Huy đi thi The Voice ba lần.
Hai lần The Voice Kids. Một lần The Voice người lớn.
“Xịt cả ba.”

Cậu kể lại chuyện đó bằng một nụ cười. Nhưng có những thất bại, lúc đi qua nó, người ta đâu cười ngay được.
Sau những lần không được chọn, Huy từng nghĩ có lẽ mình thật sự không có khả năng ca hát. Có lúc, người trẻ ấy muốn bỏ hẳn chuyện hát để quay lại với piano — thứ yên hơn, kín hơn, ít phải đưa giọng mình ra cho người khác xét đoán hơn.
Những ngày đó, phía sau Huy có mẹ.
Không đẩy. Không ép. Chỉ ở đó.
“Mẹ mình chưa bao giờ bỏ quên mình phía sau.”

Câu ấy nghe rất bình thường. Nhưng với một người trẻ nhiều lần đứng trước cảm giác mình không được chọn, phía sau có một người vẫn nhớ mình, vẫn tin mình, lại là một điều rất lớn.
Có lẽ vì vậy mà đến tận bây giờ, gia đình vẫn đứng đầu trong mọi thứ với Huy.
Dù mình đang ở đâu. Dù sân khấu gần hay xa. Dù một cơ hội vừa mở ra hay vừa khép lại.
Người con trai ấy vẫn có cảm giác mẹ ở phía sau.

Sau The Voice, phải thêm nhiều năm nữa Huy mới bước gần hơn với âm nhạc bằng Big Song Big Deal năm 2022. Từ khoảng thời gian đó, cậu bắt đầu tin rõ hơn rằng mình có thể đi tiếp trên con đường này.
Không phải vì mọi thứ bỗng dễ.
Mà vì Huy đã học cách ở lại đủ lâu với một việc.
Một bài nhạc có thể sửa rất nhiều lần. Một câu hát có thể thu đi thu lại rất lâu. Có những thứ cậu tự học, tự mày mò, mất năm năm mới chạm được vào phần mình muốn.
Năm năm không chỉ để biết thêm kỹ thuật.
Năm năm còn để một người hiểu mình muốn làm ra thứ âm nhạc như thế nào. Thứ không chỉ đúng nốt, đúng nhịp. Mà đúng với cái tai bên trong mình.
Ở tuổi đôi mươi, Huy vẫn giữ một năng lượng rất trẻ.
Vẫn hay cười. Vẫn nói chuyện nhanh, nhiều, đôi khi hơi tăng động một chút.
Nhưng nhiều người lại gọi cậu là “một linh hồn già”.
Huy thích cách gọi đó.
“Miễn mặt trẻ là được.”
Rồi bật cười.
Có thể “linh hồn già” đến từ việc cậu sống với khá nhiều hồi ức. Một tuần vẫn xem phim hoạt hình vài lần, như tự mở lại một cánh cửa nhỏ về tuổi thơ. Vẫn nhớ cánh đồng ở quê Hải Dương, nơi cậu hay chạy chơi ngày nhỏ. Mùi cỏ ngoài đồng, khoảng gió rộng, những buổi không cần gọi tên giấc mơ là gì — tất cả ở lại như một phần rất cũ.
Mỗi lần trở về đó, Huy có cảm giác mình được chạm vào một phần của chính mình.
Phần chưa cần chứng minh. Phần chưa biết sợ rớt. Phần chỉ nghe nhạc vì thích.
Khi được hỏi nếu có thể nói một điều với mình của mười năm trước, Huy im lặng khá lâu.
Rồi nói:
“Cảm ơn vì đã vững vàng.”
Không phải cảm ơn vì đã thắng. Không phải cảm ơn vì đã giỏi. Chỉ là cảm ơn vì đã vững vàng.
Mười năm qua, Huy đi tiếp như vậy. Đón cơ hội khi nó đến. Không biết trước điều gì sẽ xảy ra. Có lúc hoài nghi. Có lúc muốn quay lại với một con đường yên hơn.
Nhưng chưa thật sự muốn bỏ cuộc.
Có lẽ vì thế, ca khúc cậu yêu thích nhất đến bây giờ vẫn là Never Say Never của Justin Bieber.
Một bài hát từng mang lại cho Huy giải thưởng đầu tiên trong đời.
Và cũng là thứ khiến cậu bé ngày đó bắt đầu nuôi giấc mơ đứng trên sân khấu.
Mười năm, từ một cậu bé gõ đũa vào bàn ăn, ngồi xem MTV và mê Michael Jackson, đến một người trẻ đang thật sự sống trong âm nhạc.
Cây đàn giữ lại phần bắt đầu. Bài hát cũ giữ lại lời nhắc. Cánh đồng Hải Dương giữ lại một đoạn tuổi thơ.
Còn Huy, sau tất cả những lần hoài nghi, vẫn còn rất yêu con đường này.

“Có những giấc mơ mình không biết sẽ đi tới đâu. Chỉ biết là từ rất lâu rồi, mình chưa từng muốn dừng lại.”
*— Hà An Huy, tháng Tư 2026*
Cuối bài
Và những khung hình khác


















Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Chỉnh sửa câu chuyện
Đây là câu chuyện của bạn?
Câu chuyện này chưa liên kết tài khoản nên chưa thể tự chỉnh sửa online. Bạn vui lòng liên hệ Gạo Nâu để được hỗ trợ chỉnh sửa nhé.
Liên hệ Gạo NâuKhi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



