Gạo Nâu Chụp Ảnh
Bên kia một nụ cười nhỏ
Quay lại danh sách

Chân dung · TP Hồ Chí Minh

Bên kia một nụ cười nhỏ

Vân Võ · Sài Gòn

Một cánh cửa khép hờ trong lòng

Câu chuyện

Có những người phụ nữ yêu đời không phải bằng tiếng cười lớn.

Họ yêu đời bằng cách giữ cho ánh mắt mình còn trong. Bằng cách đi qua một ngày bình thường mà vẫn nhìn thấy vài điều đáng nâng niu. Một vệt nắng trên tường. Mùi nắng rất mỏng trên cổ áo. Mặt vải trắng mềm dưới tay. Một bản nhạc vừa đủ nhỏ để lòng mình không phải gồng lên.

Bức vẽ ký họa chân dung phác họa gương mặt cười mộc mạc của chị Vân Võ

Cô gái ấy mang trong mình nhiều điều muốn đi tới.

Không phải những điều quá ồn ào. Chỉ là một đời sống rộng hơn. Một ngày được thử thêm điều mình từng ngại. Một mùa được đi xa hơn con đường quen. Một giấc mơ không cần ai vỗ tay vẫn cứ âm thầm lớn lên.

Chị Vân Võ trong chiếc áo sơ mi trắng, nhìn nghiêng qua vai với nụ cười dịu nhẹ dưới ánh sáng tự nhiên

Ở cô có một kiểu sáng rất riêng.

Sáng nhưng không hời hợt. Vui nhưng không nông. Cười đó, rồi lại có một khoảng lặng rất nhỏ đi qua mắt. Như thể trong lòng người phụ nữ trẻ ấy vẫn có một cánh cửa khép hờ — nơi cất một điều chưa kịp nói, một cái tên chưa chắc còn nên gọi, một nỗi nhớ không đủ đau để thành vết, nhưng đủ mềm để thỉnh thoảng quay về.

Chị Vân Võ mỉm cười nhẹ nhàng nhìn nghiêng trong chiếc sơ mi trắng tinh tế

Nàng không buồn theo cách làm người khác phải hỏi.

Chỉ là có lúc, giữa những ngày đang đẹp, lòng bỗng nghiêng về một phía không có ai đứng đợi. Có lúc một câu hát cũ đi ngang, và cô im lâu hơn mọi lần. Có lúc cô thấy mình vẫn yêu đời, vẫn muốn tiến về phía trước, nhưng trong ngăn nhỏ nào đó, một mùa tương tư vẫn nằm yên, chưa chịu rời.

Chị Vân Võ mỉm cười e ấp với mái tóc buông lơi tự nhiên bên vai

Điều lạ là nỗi buồn ấy không làm cô tối đi.

Nó chỉ khiến niềm vui của cô có chiều sâu hơn. Khi cười, cô không cười như người chưa từng biết nhớ. Khi mơ, cô không mơ như người chưa từng hụt tay. Khi bước tiếp, cô bước bằng một thứ dịu dàng đã qua lọc lại — nhẹ hơn, chậm hơn, và thật hơn.

Chị Vân Võ tựa đầu mỉm cười bình yên trong một khoảnh khắc nằm thư giãn

Có lẽ cô sẽ còn nhiều mùa như vậy.

Những mùa vừa yêu đời, vừa thương một điều không gọi tên. Vừa muốn đi thật xa, vừa giữ trong lòng một khoảng mềm. Vừa biết mình còn trẻ, vừa biết có những thứ không cần phải thắng, chỉ cần được đặt xuống thật khẽ.

Áo trắng vẫn nằm yên trên vai.

Còn cô, hình như vẫn đang đi về phía một ngày rộng hơn.

Cuối bài

Và những khung hình khác

Bên kia một nụ cười nhỏ 1
Bên kia một nụ cười nhỏ 2
Bên kia một nụ cười nhỏ 3
Bên kia một nụ cười nhỏ 4
Bên kia một nụ cười nhỏ 5

Chỉnh sửa câu chuyện

Đây là câu chuyện của bạn?

Câu chuyện này chưa liên kết tài khoản nên chưa thể tự chỉnh sửa online. Bạn vui lòng liên hệ Gạo Nâu để được hỗ trợ chỉnh sửa nhé.

Liên hệ Gạo Nâu

Khi bạn sẵn sàng

Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây

Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.

Gạo Nâu cam kết chỉ gọi một cuộc để tư vấn. Không spam, không làm phiền nếu bạn chưa sẵn sàng.