Gạo Nâu Chụp Ảnh
Nơi ký ức đổi chiều
Quay lại danh sách

Chân dung · Hà Nội

Nơi ký ức đổi chiều

Cô Mận · Hà Nội

Một khoảng riêng cho mẹ

Câu chuyện

Không phải đời cô ít điều đáng nhớ. Chỉ là người phụ nữ ấy quen để mọi thứ đi qua theo cách rất khẽ. Nhớ thì giữ trong đầu. Bận thì để đó. Còn những ngày của mình, nếu không ai hỏi, cô cũng ít khi tự mở ra.

Có những người mẹ sống như vậy.

Một đời có thể nhớ nhiều việc của con, của nhà, của người khác. Nhớ giờ ăn, giờ gọi, nhớ ai cần gì, nhớ việc nào chưa xong. Nhưng đến lượt mình, mẹ thường gọn lại. Một chút thôi. Để không vướng ai.

Cô Mận với góc nhìn nghiêng ôm bó hoa ly trắng nở rộ, khẽ cúi đầu mỉm cười nhẹ nhàng đầy bình yên

Điện thoại nằm trong túi cô phần lớn để nghe gọi. Mặt kính mát. Mùi nắng mỏng còn vương trên tay áo. Nó không được giao nhiều việc lớn lao. Không giữ quá nhiều ngày. Không níu quá nhiều mùa.

Rồi con gái đi bên mẹ.

Có những đoạn đời, mẹ là người nhìn con. Nhìn con lớn, nhìn con bước, nhìn con dần có thế giới riêng. Mẹ đứng phía sau rất lâu, đến mức việc đứng sau trở thành tự nhiên.

Nhưng đến một ngày, chiều nhìn ấy đổi hướng.

Con gái bắt đầu quay lại nhìn mẹ.

Không phải nhìn mẹ như người vẫn có mặt trong nhà. Không phải nhìn mẹ như người trả lời điện thoại, người thu xếp, người đi cùng. Mà nhìn mẹ như một người phụ nữ đã đi qua nhiều mùa, đã cất nhiều điều vào im lặng, và vẫn còn một khoảng riêng chưa được gọi tên.

Chân dung cô Mận ngồi tựa người suy tư nhẹ nhõm cùng nụ cười hiền hậu bình yên

Hai mẹ con đi cạnh nhau.

Không cần nói nhiều.

Có những điều giữa mẹ và con gái vốn không đi bằng lời. Nó đi bằng nhịp bước chậm hơn. Bằng cách con để mẹ ở giữa một ngày. Bằng cách mẹ không vội. Bằng một khoảng im mà cả hai đều hiểu, nhưng không ai cần giải thích.

Có thể vẫn chưa quen với việc giữ lại những ngày của mình.

Cô đã quen để kỷ niệm thuộc về người khác. Thuộc về con. Thuộc về nhà. Thuộc về những việc cần làm trước. Người mẹ ấy đã đi qua quá nhiều ngày như thế: ngày nào cũng có việc, nhưng không phải ngày nào cũng có chỗ cho mình.

Con gái cạnh bên mẹ, như một cách rất nhẹ để nói rằng: hôm nay mẹ không cần đứng sau.

Không có lời nào được viết ra.

Nhưng trong trí nhớ của hai mẹ con, có một ngày bắt đầu nằm lại. Không ồn. Không lớn. Chỉ là một ngày mẹ đi cùng con gái, và con gái đủ chậm để nhìn thấy mẹ.

Cô Mận và con gái đứng bên nhau mỉm cười hạnh phúc rạng rỡ trong một khung hình chung ấm áp

Sau nhiều mùa nhà cửa, đôi khi người mẹ không cần thêm điều gì nhiều.

Chỉ cần có một người con bên cạnh.

— Cô Mận

Cuối bài

Và những khung hình khác

Nơi ký ức đổi chiều 1
Nơi ký ức đổi chiều 2
Nơi ký ức đổi chiều 3
Nơi ký ức đổi chiều 4
Nơi ký ức đổi chiều 5
Nơi ký ức đổi chiều 6
Nơi ký ức đổi chiều 7

Chỉnh sửa câu chuyện

Đây là câu chuyện của bạn?

Câu chuyện này chưa liên kết tài khoản nên chưa thể tự chỉnh sửa online. Bạn vui lòng liên hệ Gạo Nâu để được hỗ trợ chỉnh sửa nhé.

Liên hệ Gạo Nâu

Khi bạn sẵn sàng

Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây

Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.

Gạo Nâu cam kết chỉ gọi một cuộc để tư vấn. Không spam, không làm phiền nếu bạn chưa sẵn sàng.