Có những người phụ nữ không đi qua đời bằng cách gật đầu cho xong.
Cô gái ấy thuộc về kiểu đó.
Thích thì nói thích.
Chưa vừa thì để lại một khoảng im rất rõ.
Không phải khó tính. Chỉ là người phụ nữ ấy biết một điều: thứ gì mang tên mình thì không nên làm qua loa.
Ở cô có một cái vui gọn gàng. Không ồn. Không làm quá. Là cái vui của một người vẫn biết chăm mình giữa những ngày bình thường: tóc tai tươm tất, áo quần có chọn lựa, nụ cười giữ lại như một thói quen sạch sẽ.
Cô ấy chăm chút cho bản thân không phải để chứng minh điều gì.
Có lẽ chỉ vì đã quen sống tử tế với chính mình.
Một người như vậy thường không nhận đại. Không nói “được rồi” khi trong lòng chưa thấy được. Không để người khác đoán thay gu của mình. Và cũng không ngại nói ra điều mình thật sự thích.
Cô gái ấy cho người ta cảm giác về một người phụ nữ rõ. Rõ trong lời nói. Rõ trong tiêu chuẩn. Rõ cả trong cách giữ cho mình một phần tươi, dù ngày tháng có khi rất nhiều việc.
Cái tươi ấy không nằm ở sự náo nhiệt.
Nó giống một cánh cửa mở vừa đủ sáng.
Không cần ai kéo rộng thêm.
Cũng không cần ai đứng ngoài khen ngợi.
Có những người phụ nữ càng đi qua nhiều ngày thường, càng biết chọn kỹ phần thuộc về mình. Một chút gọn gàng. Một chút chỉn chu. Một chút không xuề xòa với đời sống của chính mình.
Vì đời đã đủ nhiều thứ phải nhường.
Nên những điều thuộc về mình, người phụ nữ ấy chọn kỹ hơn một chút.
Và có khi, chỉ như vậy thôi, cũng đủ để một phần sáng ở lại.