Một khoảng riêng sau nhiều năm chăm lo tổ ấm để kỷ niệm bản thân, tìm lại chính mình
❝ Giữa rất nhiều năm tháng dành cho người khác, cô gái ấy đã có một khoảng dành cho chính mình. ❞
Câu chuyện
Sài Gòn, tháng Năm.
Cô gái ấy đi qua gần bốn mươi năm đời mình mới có một khoảng riêng để kỷ niệm bản thân.
Nghe thì đơn giản.
Nhưng với một người phụ nữ đã có hai bé nhỏ, một khoảng riêng không bao giờ chỉ là một khoảng riêng. Nó thường phải đi sau rất nhiều điều khác. Sau bữa ăn. Sau giấc ngủ của con. Sau những việc trong nhà. Sau những điều cần nhớ, cần lo, cần tính trước.
Trong một căn nhà có trẻ nhỏ, người mẹ thường là người được gọi nhiều nhất.
“Mẹ ơi.”
Một tiếng gọi ngắn thôi, nhưng đi theo nó là cả ngày. Là bàn tay phải dừng lại. Là đôi mắt phải quay sang. Là đầu óc đang nghĩ việc này lại chuyển sang việc khác. Là một người phụ nữ vừa kịp nhớ đến mình, rồi quên ngay vì có người cần mình hơn.
Không ai bắt người phụ nữ ấy phải quên mình.
Nhiều khi tình thương làm việc đó rất tự nhiên.
Mình thương con, nên phần con đứng trước.
Mình thương nhà, nên phần nhà đứng trước.
Mình thương những người thân của mình, nên chuyện của họ thành chuyện mình phải để ý.
Còn mình thì để sau.
Sau lâu quá, người ta thành quen.
Có những người phụ nữ không biến mất trong một ngày. Họ biến mất rất chậm, qua những lần nói “để mai”, “khi nào rảnh”, “lúc khác cũng được”. Một chiếc váy đẹp để sau. Một buổi ngồi yên để sau. Một chút chăm sóc dành cho mình cũng để sau.
Đến một lúc, cái sau ấy dài thành nhiều năm.
Người phụ nữ đó chắc cũng đã đi qua những năm tháng như vậy. Những năm tháng không ồn ào, không có gì để gọi là biến cố. Chỉ là ngày nào cũng có việc. Ngày nào cũng có người cần. Ngày nào cũng có một điều nhỏ kéo mình ra khỏi mình.
Phụ nữ làm mẹ thường giỏi chịu.
Không phải kiểu chịu đựng lớn lao để ai phải ca ngợi. Mà là chịu trong những việc rất nhỏ. Chịu ăn sau. Chịu ngủ muộn hơn. Chịu bỏ qua một mong muốn vừa kịp nảy lên. Chịu nói “không sao” khi thật ra cũng muốn có người hỏi thêm một câu nữa.
“Không sao” đôi khi là câu cửa miệng của rất nhiều người mẹ.
Không sao, vì con còn nhỏ.
Không sao, vì nhà đang nhiều việc.
Không sao, vì mình lớn rồi.
Không sao, vì mình quen rồi.
Nhưng một người phụ nữ không nên chỉ được nhớ đến bằng sự quen ấy.
Bên trong vai mẹ, Người phụ nữ ấy vẫn có một phần rất riêng. Một phần không thuộc về bữa cơm, lịch sinh hoạt, hay những điều phải lo. Một phần có tên. Có tuổi trẻ. Có những mong muốn nhỏ. Có nhu cầu được ai đó chăm lại cho mình, dù chỉ trong một khoảng ngắn.
Không phải để rời khỏi gia đình.
Cũng không phải để sống khác đi.
Chỉ là để nhắc rằng người phụ nữ ấy vẫn còn ở đó.
Có lẽ sau nhiều năm chăm cho người khác, điều lạ nhất không phải là được nghỉ. Điều lạ nhất là được đặt mình vào giữa một ngày. Được để người khác lo phần nhỏ thay mình. Được không phải lập tức quay sang xem ai đang cần gì.
Chỉ một khoảng thôi.
Nhưng với một người mẹ có hai bé nhỏ, một khoảng như vậy cũng đủ làm người ta nhận ra: hóa ra mình đã đi lâu quá mà ít khi dừng lại nhìn mình.
Tháng Năm này không thay đổi cuộc đời
Ngày mai, những tiếng gọi trong nhà vẫn còn đó. Hai bé vẫn cần mẹ. Gia đình vẫn có nhiều việc không tự nhiên mà xong. Người phụ nữ ấy rồi vẫn trở về với nhịp sống quen thuộc của mình.
Nhưng có một điều nhỏ đã được giữ lại.
Giữa rất nhiều năm tháng dành cho người khác, cô gái ấy đã có một khoảng dành cho chính mình.