Gạo Nâu Chụp Ảnh
Đi để học, ở lại để sống
Quay lại danh sách

Chân dung · Hà Nội

Đi để học, ở lại để sống

Chị Diệp · Hà Nội

Khi quê hương thành một câu hỏi

Câu chuyện

Có những chuyến đi ban đầu chỉ được xem là tạm thời.

Cô gái ấy sang Hà Lan để học bằng thạc sĩ. Hai năm ở đó, chị không thấy quá vất vả. Việc học đi qua theo cách khá vừa sức. Cái khó không nằm ở bài vở. Cũng không nằm ở một đời sống xa lạ.

Cái khó đến vào đoạn cuối.

Chân dung chị Diệp trong chiếc áo sơ mi trắng thanh lịch, ngồi trên chiếc sofa tối màu với ánh mắt suy tư

Trong hai năm ấy, không về Việt Nam. Không phải vì cô ấy đã quyết ở lại từ đầu. Ngược lại, cô gái ấy từng nghĩ học xong thì sẽ về hẳn.

Một người đi học xa thường hay giữ trong mình một cái mốc như thế: xong việc này rồi về, qua năm này rồi về, hoàn thành rồi về. Cái mốc ấy khiến những ngày xa nhà trở nên dễ xếp lại hơn.

Nhưng đến tuần cuối, mọi người hỏi nhiều.

Còn trẻ thế, sao không về Việt Nam? Quê hương mình ở đó, ở xa nhà làm gì? Học xong rồi, sao không về?

Không ai chắc câu hỏi nào khiến chị nặng lòng nhất. Có lẽ không phải một câu. Là nhiều câu cộng lại.

Bức ảnh chân dung nghệ thuật góc nghiêng của chị Diệp dưới ánh sáng ấm dịu nhẹ, thể hiện nét suy tư lắng đọng

Khi một lựa chọn riêng cứ bị đặt dưới nhiều ánh nhìn, người ta rất dễ quên mất ban đầu mình muốn gì. Về hay ở lại không còn là chuyện của một điểm đến. Nó thành câu hỏi về nơi sống, nhịp sống, và cả cách mình được là mình trong đời sống ấy.

Cô gái ấy đã có lúc không biết phải chọn thế nào.

Ở lại thì xa Việt Nam. Về thì gần quê hơn. Nhưng gần hơn chưa chắc đã là nơi dễ thở hơn với mình lúc đó.

Sau cùng, chọn ở lại.

Không phải một quyết định ồn ào. Chỉ là chị thấy con người ở đó thoải mái hơn. Đời sống cũng dễ sống hơn. Có những nơi không hứa hẹn điều gì lớn lao, nhưng khiến một người bớt phải gồng. Có những nơi mình không định gắn bó lâu, rồi chính sự vừa vặn của nó giữ mình lại.

Chị Diệp nở nụ cười rạng rỡ, tự nhiên và thoải mái khi ngồi chụp chân dung nghệ thuật

Nhưng ở lại không có nghĩa là đã trả lời xong mọi câu hỏi.

Sau này, chị vẫn chưa biết có nên về hay không. Có thể đến một độ tuổi nào đó, Diệp sẽ nghĩ lại. Có thể lúc ấy định nghĩa về nhà sẽ khác. Cũng có thể quê hương không còn là một điểm phải chọn giữa có và không, mà là một phần vẫn nằm trong mình, dù mình đang sống ở đâu.

Hiện tại, chị chỉ biết quyết định của mình đã từng đi qua một tuần rất nhiều câu hỏi.

Và người phụ nữ ấy đã chọn nơi làm mình thấy dễ sống hơn, ít nhất là lúc này.

Bức vẽ ký họa chân dung chị Diệp bằng màu nước mềm mại với những nét vẽ tinh tế, thể hiện tâm hồn và chiều sâu cảm xúc

*— Câu chuyện chị Diệp, Hà Nội.*

Cuối bài

Và những khung hình khác

Đi để học, ở lại để sống 1
Đi để học, ở lại để sống 2
Đi để học, ở lại để sống 3
Đi để học, ở lại để sống 4
Đi để học, ở lại để sống 5
Đi để học, ở lại để sống 6
Đi để học, ở lại để sống 7
Đi để học, ở lại để sống 8
Đi để học, ở lại để sống 9
Đi để học, ở lại để sống 10
Đi để học, ở lại để sống 11
Đi để học, ở lại để sống 12
Đi để học, ở lại để sống 13
Đi để học, ở lại để sống 14

Chỉnh sửa câu chuyện

Đây là câu chuyện của bạn?

Câu chuyện này chưa liên kết tài khoản nên chưa thể tự chỉnh sửa online. Bạn vui lòng liên hệ Gạo Nâu để được hỗ trợ chỉnh sửa nhé.

Liên hệ Gạo Nâu

Khi bạn sẵn sàng

Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây

Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.

Gạo Nâu cam kết chỉ gọi một cuộc để tư vấn. Không spam, không làm phiền nếu bạn chưa sẵn sàng.