Quay lại danh sáchChân dung · TP Hồ Chí Minh
Con mười một tuổi, mẹ bắt đầu lại
Mẹ một con — tìm lại thói quen từng bị công việc chen ngang
❝ Tìm lại một thói quen từng bị công việc chen ngang — và nhận ra người mẹ cũng có quyền tự thưởng cho mình một lần riêng. ❞
Câu chuyện
Khi con trai còn bé, mỗi năm chị giữ lại cho con một dấu mốc. Một tuổi. Hai tuổi. Ba tuổi. Bốn tuổi. Năm tuổi.
Những năm đầu đời của một đứa trẻ đi rất nhanh. Nhanh đến mức nếu người lớn không cố giữ, mai này chỉ còn nhớ mang máng: hồi đó con thấp hơn mép bàn, tóc còn lưa thưa, bàn tay vẫn nằm gọn trong tay mẹ.
Thảo đã giữ thói quen ấy đến năm con 5 tuổi.

Rồi công việc dày lên.
Một lần lỡ. Rồi thêm một lần lỡ. Có những việc ban đầu chỉ định để sang tháng sau, cuối cùng nằm lại suốt mấy năm. Không phải vì bớt thương con. Chỉ vì thời gian của người mẹ thường bị chia trước khi họ kịp hỏi mình muốn dùng nó vào đâu.
Con vẫn lớn.
Qua 6 tuổi. 7 tuổi. 8 tuổi. 9 tuổi. 10 tuổi.
Có những năm mẹ không kịp đứng lại, nhưng con vẫn cao thêm. Quần ngắn đi. Giọng nói khác đi. Đôi dép phải đổi số. Những câu hỏi trẻ con cũng thưa dần, nhường chỗ cho một thế giới riêng mà mẹ không phải lúc nào cũng bước vào được.

Đến năm con 11 tuổi, Thảo bắt đầu nối lại thói quen cũ.
Tuổi 11 không còn là em bé. Cũng chưa hẳn là lớn. Đó là quãng tuổi rất lạ, khi một đứa trẻ vẫn cần mẹ, nhưng không còn bám mẹ như ngày xưa. Vẫn ở trong nhà, nhưng đã bắt đầu có bạn bè, sở thích, khoảng im riêng của mình.

Vì thế, sinh nhật năm nay của con không chỉ là một ngày thêm tuổi.
Nó là lúc Thảo nhìn lại và thấy: mình đã bỏ trống một đoạn khá dài.
Khoảng trống ấy không trách ai. Nó chỉ nhắc người mẹ rằng con cái không đợi mẹ rảnh mới lớn lên.
Thảo là kiểu người thích giữ lại những mùa trong đời sống. Không ồn ào. Chỉ là chị biết, một giai đoạn đi qua rồi, rất khó gọi nó quay về. Chị đã từng làm điều đó cho con. Năm nay, chị làm lại.

Và từ sinh nhật 11 tuổi của con, có thể Thảo cũng bắt đầu nghe thấy một lời nhắc khác.
Còn mình thì sao.
Bao năm nay, chị giữ tuổi lên một, lên hai, lên năm của con. Nhưng tuổi của Thảo cũng đi qua. Những mùa bận rộn cũng lấy đi một phần của chị. Người mẹ nào rồi cũng quen xếp mình sau lịch làm, bữa cơm, công việc, những điều phải lo cho con.
Thảo cũng vậy.
Rồi sẽ có một lần không vì sinh nhật của con. Không vì sự trưởng thành của ai khác. Một lần chỉ để tự thưởng cho Thảo — người đã đi cùng con qua mười một năm đầu, người từng bỏ quên một thói quen vì quá bận, và người hôm nay đã nhớ lại.
Con mười một tuổi.
Mẹ cũng bắt đầu lại.
*— Câu chuyện Thảo Nguyễn, GN-54823.*
Đội ngũ
Ekip thực hiện
Nguyễn Thị Thu Hà
Nguyễn Phi Long
Tiên
Lê Công Chung
PHẠM TẤN LỘC
Nguyễn Quỳnh Anh
Đang kiểm tra…
Cuối bài
Và những khung hìnhcòn lại
Lướt nhanh qua album — chạm vào một ảnh để xem trọn khung hình.
Hãy nhìn thật kỹ. Từ lúc album xuất hiện, những khung hình sẽ mờ dần trong 30 giây — như một ký ức không được giữ lại.
Thời gian cứ đi, mang theo mọi điều. Chỉ những khung hình còn nhớ ta đã từng hạnh phúc thế nào.
Ký ức vừa đi qua
Thời gian làm mọi điềuphai dần
Nhưng một bức ảnh có thể đưa ta trở lại — với ánh mắt, nụ cười và cảm xúc gần như vẫn còn nguyên vẹn.
Đọc thêm câu chuyện
Những hành trình khác
Khi bạn sẵn sàng
Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây
Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.
Hoặc liên hệ trực tiếp:



