Tôi sợ máy ảnh từ nhỏ. Đám cưới của chính mình, tôi đã khéo léo né được thợ chụp suốt cả đêm. Ảnh cưới tôi có một tấm duy nhất — tấm trong phòng trang điểm, lúc tôi chưa mặc áo dài, đang lau son. Chồng giữ tấm đó đến giờ.
Ba mươi lăm tuổi, mang thai bé thứ hai, tôi nói với chồng: "Em đi chụp một bộ. Để sau này bé lớn, còn kể cho con nghe."
Đến Gạo Nâu, tôi đã chuẩn bị tinh thần sẽ khó chịu. Photographer sẽ bắt tôi cười. Sẽ nói "chị tươi lên nào". Sẽ hướng dẫn pose. Như mọi lần chụp ảnh trước.
Em photographer không làm vậy. Em ngồi xuống ghế đối diện, hỏi một câu: "Chị đặt tên bé chưa?" Tôi kể — từ cái tên đã chọn, đến lý do chọn, đến việc bé trong bụng đã biết đạp ra sao. Em nghe. Tôi không nhận ra em đang bấm máy.
Buổi chụp kéo dài hai tiếng. Tôi kể, em hỏi tiếp. Không một khoảnh khắc nào tôi cảm thấy "đang bị chụp".
Khi xem ảnh, tôi nhận ra điều mình chưa từng nhận ra: những bức đẹp nhất không phải lúc tôi cố làm mình đẹp. Là lúc tôi đang nói về con. Hoá ra không phải tôi xấu. Chỉ là ba mươi lăm năm qua, chưa ai biết cách chụp tôi đúng cách.
Bây giờ bé đã chào đời. Bộ ảnh treo trong phòng bé — tám tấm, không tấm nào tôi pose. Mỗi khi bé lớn thêm một chút, tôi lại chỉ vào từng tấm, kể cho con nghe ngày hôm ấy mẹ đã kể gì.
"Tôi sợ máy ảnh từ nhỏ. Gạo Nâu không bắt tôi pose — họ ngồi nghe tôi kể về bé. Rồi bức ảnh đẹp tự đến."