Gạo Nâu Chụp Ảnh
Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời
Quay lại danh sách

Chân dung · Hà Nội

Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời

Vũ Hậu · Hà Nội

Ngưỡng cửa của những điều phải nghĩ

Câu chuyện

Có những cột mốc không làm người ta khác đi ngay.

Nó chỉ đặt tên cho những điều đã âm thầm đổi trước đó.

Vũ Hậu biết chuyện ấy từ hai, ba năm trước. Không phải bằng một biến cố lớn. Chỉ là cơ thể bắt đầu gửi vài tín hiệu nhỏ. Một buổi sáng không còn nhẹ như trước. Một ngày dài cần thêm chút nghỉ. Một vài thói quen cũ không còn đi cùng cô ấy dễ dàng như hồi còn trẻ.

Vậy nên đến ngưỡng ấy, Hậu không thấy mình thay đổi quá đột ngột.

Điều khác hơn nằm ở trong đầu.

Chị Vũ Hậu với ánh mắt trầm tư tĩnh lặng đầy suy nghĩ, bối cảnh ấm áp dịu dàng

Ngày trước, cô gái ấy ít nghĩ xa. Việc gì đến thì tính. Hôm nay vui thì cứ vui. Mai có chuyện gì, mai nghĩ tiếp. Sự vô tư khi đó giống một căn phòng nhiều gió, cửa mở, ánh sáng vào lúc nào cũng được.

Bây giờ căn phòng ấy khép lại một chút.

Không phải vì chị buồn hơn.

Chỉ là người phụ nữ đó bắt đầu hiểu: có những thứ nếu mình không tự đặt cho vững, sẽ không ai đặt thay. Công việc không còn là chuyện làm tốt hôm nay rồi thôi. Nó cần một đường dài hơn. Một chỗ đứng chắc hơn. Một sự ổn định không phải để khoe với ai, mà để chính mình bớt chông chênh khi bước tiếp.

Vũ Hậu tựa cằm khẽ nghiêng đầu với nụ cười nhẹ tĩnh lặng, tựa vào bàn suy ngẫm

Ba mươi không đến trong một đêm.

Nó đến từ hai, ba năm cơ thể đổi tiếng.

Từ những lần nghĩ về sự nghiệp nhiều hơn.

Từ cảm giác mình không còn có thể vô tư theo cách cũ.

Trong tay Hậu, bó hoa trắng nằm yên. Mùi hoa rất nhẹ. Cuống hoa mát ở đầu ngón tay. Mặt vải áo trắng chạm vào cổ tay, sạch và im, như một buổi sáng chưa cần trả lời hết mọi câu hỏi.

Đôi tay thon gọn của Vũ Hậu đang cầm nhẹ nhàng đóa hoa ly trắng tinh khiết

Có lẽ người ta không mất đi sự vô tư.

Nó chỉ lùi lại, nhường chỗ cho một điều khác: sự biết nghĩ cho đường dài, biết giữ mình kỹ hơn, biết chọn những điều cần bền thay vì chỉ cần vui.

Cô gái ngày trước vẫn còn đó.

Ở một câu nói cũ.

Ở một nếp cười nhỏ.

Ở phần trong trẻo chưa chịu rời đi hẳn.

Chỉ là bây giờ, Hậu không còn đứng ở đoạn đời có thể không nghĩ gì nữa.

Và có khi, đó cũng là một cách lớn lên.

Vũ Hậu cười tươi tắn, ánh mắt sáng rạng rỡ và tràn đầy vẻ trong trẻo bình yên

“Hồi trẻ mình nghĩ gì nhiều đâu. Lúc đó mình vô tư lắm, mà giờ không còn được như vậy nữa rồi.”

Cuối bài

Và những khung hình khác

Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời 1
Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời 2
Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời 3
Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời 4
Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời 5
Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời 6
Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời 7
Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời 8
Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời 9
Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời 10
Bông hoa trắng ở một ngưỡng đời 11

Chỉnh sửa câu chuyện

Đây là câu chuyện của bạn?

Câu chuyện này chưa liên kết tài khoản nên chưa thể tự chỉnh sửa online. Bạn vui lòng liên hệ Gạo Nâu để được hỗ trợ chỉnh sửa nhé.

Liên hệ Gạo Nâu

Khi bạn sẵn sàng

Câu chuyện của bạn
bắt đầu ở đây

Để lại thông tin, ekip Gạo Nâu sẽ liên hệ lắng nghe câu chuyện của bạn và tư vấn concept phù hợp — không vội vàng, không áp lực.

Gạo Nâu cam kết chỉ gọi một cuộc để tư vấn. Không spam, không làm phiền nếu bạn chưa sẵn sàng.